Các con phố ở Hà Nội phần 8

Lãn Ông- Phố thuốc Bắc duy nhất ở Hà Nội

(Hanoinet) Y tông tâm lĩnh, Thượng Kinh ký sự- là những tác phẩm bất hủ của vị thầy lang Hải Thượng Lãn Ông (tên hiệu Lê Hữu Trác) vẫn thường được nhắc đến trong câu chuyện của mấy ông bà lão trên con phố ấy. Họ hàn huyên về chuyện đời, chuyện nghề và cả chuyện xưa khi con phố khi mới khai sinh, bởi phố Lãn Ông bây giờ đã đổi khác. Sầm uất, náo nhiệt và chững chạc hơn nhiều.

Vào đầu thế kỷ XX, phố này có tên là Phúc Kiến, bởi thời bấy giờ phần đông dân cư là Hoa Kiều gốc tỉnh Phúc Kiến đến ngụ cư tại đây. Thời tạm chiếm tên Phúc Kiến được đổi thành Lãn Ông, cho đến tận bây giờë. Không giống như bây giờ, ở phố, nhà nhà làm thuốc bắc, người người làm thuốc bắc, khách đến nhà cũng có chút thuốc bắc làm quà nhưng trong cuốn Ðại Nam nhất thống chí ghi rằng, thời xưa phố này chủ yếu bán đồng và thiếc. Ðúng như vậy, mãi tới những năm đầu thế kỷ XX thì nơi đây bắt đầu kinh doanh thuốc bắc.

Với chiều dài 180 mét, phố Lãn Ông được chia làm hai đoạn. Ðoạn đầu khoảng 50 mét, chuyên bán các mặt hàng khăn, áo quần cho trẻ sơ sinh. Rất nhiều cửa hiệu trên phố đã trở thành chốn quen của các bà mẹ như Hương Tuấn số 9, Hương Cường số 5, đặc biệt là Chuyên đồ sơ sinh Nhím của cửa hàng Hà Diện 15 Lãn Ông. Phần còn lại của phố, người ta chỉ chuyên về các mặt hàng thuốc bắc và đó là đặc trưng của phố đến tận bây giờ. Nào là, cơ sở kinh doanh thuốc y học cổ truyền, nào là cửa hàng chuyên kinh doanh dược liệu sống…thậm chí có cả khám chữa bệnh đa khoa và bán thuốc bào chế theo đơn. Theo con số thống kê, hiện nay trên phố Lãn Ông có 74 đơn vị kinh doanh có cửa hàng, hơn 90% các hộ kinh doanh có liên quan đến đông nam dược.

Một niềm vui không chỉ riêng của người dân trên phố, bởi cùng với phố Hàng Gai, Lãn Ông cũng được chọn làm phố chuyên doanh và dự kiến trong 2-3 năm tới, Hà Nội sẽ hoàn thành thí điểm hai tuyến phố chuyên doanh này. Ðây là cơ sở để khôi phục và phát triển phố nghề truyền thống. Ðể trở thành phố chuyên doanh, ngoài việc tuyến phố phải thống nhất về biểu tượng, lôgô, màu sắc chủ đạo, thì mỗi cửa hàng cũng phải có biểu tượng riêng của mình, biểu tượng phù điêu của nhân viên bán hàng, biểu tượng in trên bao gói sản phẩm tuỳ theo cấu trúc mỗi ngôi nhà, cửa hiệu và ý tưởng mỗi chủ hiệu. Ðặc biệt, tiêu chí văn minh thương mại đối với hàng hoá kinh doanh tại hai tuyến phố này bảo đảm theo khung giá chung. Mỗi mặt hàng bán theo giá niêm yết. Các đơn vị kinh doanh không lấn chiếm vỉa hè. Hàng phải có nguồn gốc xuất xứ ghi rõ trên mỗi sản phẩm. Phố chuyên doanh Lãn Ông không chỉ đảm bảo hoạt động kinh doanh mà có trách nhiệm quảng bá du lịch, khôi phục phố nghề. Chị Nguyễn Thị Ngọc, đời thứ 4 và cũng là chủ hiệu thuốc bắc 58 Lãn Ông tâm sự: Không chỉ riêng tôi mà cả thế hệ những người đi trước cũng thực sự vui mừng bởi nghề truyền thống làm thuốc bắc đang phát triển từng ngày. Trở thành phố chuyên doanh, trách nhiệm của chúng tôi lớn hơn nhiều, nhưng hơn hết là động lực để chúng tôi cố gắng tôn tạo, gìn giữ nét truyền thống và góp phần đẩy mạnh kinh tế thủ đô, nhất là trong dịp chào mừng 1000 năm Thăng Long Hà Nội.

Thái Hà, khu phố trẻ trung, sầm uất

Hanoinet) Nằm trên trục đường từ ngã tư Tây Sơn – Chùa Bộc chạy một mạch gần như kẻ chỉ ngót 1000m đến đường Láng Hạ, điểm dừng cuối cùng là Trung tâm chiếu phim Quốc gia, phố Thái Hà trẻ trung, tươi tắn như một chàng trai tràn đầy sức lực, khát vọng. Nằm trọn trong địa phận ấp Thái Hà cũ, phố Thái Hà thật sự là điểm dừng chân lý tưởng của các thương nhân, dịch vụ thời internet.

Cách đây không lâu, khoảng mươi năm, nơi này chỉ là một bãi đất hoang, phía sau bức tường của Nhà máy xe đạp Thống Nhất, và một cụm dân cư chỉ có dăm bẩy nóc nhà, tiếp giáp là con đường nhỏ, chứng tích còn lại của khu lăng Hoàng Cao Khải. Ngày ấy, người ta đã khơi một con mương nối với dòng sông Tô Lịch ở bên đường Láng để vận chuyển vật liệu về xây dựng làng. Con mương đó dần dần bị phủ lấp và hai bên bờ mương đã trở thành lối đi.

Ðể đáp ứng nhu cầu phát triển của thủ đô, chính quyền thành phố đã quyết định làm con đường nối giữa đường Chùa Bộc xuyên qua Nhà máy xe đạp Thống Nhất, chạy cắt ngang ấp Thái Hà đến tận đường Láng Hạ nối với phố Huỳnh Thúc Kháng đến Láng Trung, (nay là phố Nguyễn Chí Thanh). Ðường Thái Hà hình thành từ đó.

Nơi bắt đầu của phố Thái Hà là một dãy ki-ốt bán các loại xe đạp. Ban đầu đa phần là xe đạp Trung Quốc, dần dần có các loại xe Viha của Nhà máy xe đạp Thống Nhất. Ðến giờ, thị phần xe Việt Nam đã chiếm 100% với kiểu dáng, mẫu mã đẹp, hợp túi tiền. Vào những dịp khai giảng năm học mới, phố Thái Hà trở thành siêu thị xe đạp, đáp ứng được mọi yêu cầu của khách hàng, không chỉ ở Hà Nội mà cả các tỉnh lân cận.

Các cửa hàng dịch vụ đua nhau mọc lên, từ cửa hàng áo cưới đến các cửa hiệu điện thoại di động và nhất là văn phòng của các công ty trong và ngoài nước, tạo nên một sắc thái mới cho phố Thái Hà. Vào buổi tối lên đèn, Thái Hà sầm uất, đô hội, rực rỡ,ä nhộn nhịp như một siêu thị lớn.

Giữa phố, ở đầu ngõ Ao Cây Dừa cũ, mấy năm trước nổi lên một hiệu cà phê Ðắng rất đông khách. Toạ lạc trên khu đất rộng khoảng 300 mét vuông, hiệu cà phê này có một cấu trúc rất khác lạ. Bước vào quán, người ta có cảm giác như bước chân vào một vườn cổ tích bởi những vòm đá , hang hốc và những bộ bàn ghế bằng gốc cây rất đặc biệt.

Thời gian gần đây, Ðài truyền hình Hà Nội và VTV2 đã liên tục giới thiệu một hàng miến lươn của phố Thái Hà. Ðây là một món ăn đặc sắc của Hà Nội xưa đã được truyền lại đến ngày nay. Món ăn đặc sắc này vốn không phải của phố Thái Hà mà nó được một nàng dâu đưa từ gia đình mẹ đẻ ở trên phố Mai Hắc Ðế về cùng chồng xây dựng cơ nghiệp.

Ai có dịp đi bộ trên đường phố Thái Hà luôn bắt gặp từng tốp, từng tốp những chàng trai cô gái trẻ tươi tắn trong bộ đồng phục rất đẹp, trước ngực đeo phù hiệu của công ty mình đang làm việc, sẵn sàng phục vụ khách khi bước vào nhà hàng, khách sạn. Không khí làm việc ở đó khẩn trương nhưng không hấp tấp vội vàng, rất tháo vát và đĩnh đạc.

Cuối phố, nơi gặp gỡ với Láng Hạ là Trung tâm chiếu bóng Quốc gia, nơi sinh hoạt văn hoá, nghệ thuật thứ 7 lớn nhất thủ đô, càng tô điểm thêm cho phố Thái Hà thêm lộng lẫy.

Phố Ðào Tấn – phố của doanh nghiệpHanoinet) Ðào Tấn sinh năm 1846, mất năm 1908, quê ở Bình Ðịnh, đỗ cử nhân năm 1867, đã từng là tổng đốc An Tĩnh (Nghệ An-Hà Tĩnh), Thượng thư Bộ Công. Ông là tác giả các vở tuồng: Ðiểm Võ Ðình, Trần Hương Các, Hoàng Phi Hổ quá quan…Ông góp phần không nhỏ vào bộ môn nghệ thuật tuồng ở Trung Trung bộ.

 

Phố Ðào Tấn dài 850m, bắt đầu từ phố Liễu Giai chạy xuống đường Bưởi, nằm trên vùng đất của làng Thủ Lệ và một phần nhỏ của làng Vạn Phúc Thượng. Nơi đây trước là vùng dân cư đông đúc, với những ngõ chật hẹp, quanh co cùng những ngôi nhà cấp 4 thấp lè tè, tạm bợ, chờ quy hoạch.

Năm 2003, vào dịp SEA Games 22, phố Ðào Tấn được nối dài với hai làn đường, mỗi làn rộng 12m, dải phân cách là thảm cỏ xanh rộng gần 3m. Cùng với đường Liễu Giai, Nguyễn Chí Thanh, phố Ðào Tấn chạy song song với phố Kim Mã hợp thành một hệ thống giao thông hiện đại thông thoáng ở phía tây thành phố.

Với vị trí khá thuận lợi, phố Ðào Tấn trở thành nơi thu hút nhiều doanh nghiệp, doanh nhân tìm đến làm ăn và phát triển. Ðầu tiên phải kể đến khách sạn Daewoo ở ngay đầu dãy, bên số lẻ, với ba khối nhà cao 18 tầng, toạ lạc trên khu đất bề thế có bốn mặt tiền (phố Ðào Tấn, phố Liễu Giai, phố Kim Mã, phố Nguyễn Văn Ngọc). Daewoo là một khách sạn 5 sao hiện đại, là nơi nghỉ ngơi của các nguyên thủ quốc gia khi tới dự hội nghị, thăm và làm việc ở Việt Nam.

Tháng 7 vừa qua,, trên đất hai số nhà 22 và 24, Hotel Danly cao 14 tầng với kiến trúc hiện đại, mang nét kiến trúc riêng, hiện đại, ấn tượng, hấp dẫn du khách, mới được xây dựng. Những tập đoàn tài chính cũng nhanh chân chiếm lĩnh các trụ sở bề thế như Vietcombank số nhà 39, Ngân hàng Ðầu tư và phát triển VN số nhà 37, Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn số nhà 106. Cũng phải nói đến thị trường thông tin, tin học thật sôi động, sầm uất như Viettel trụ sở ở số nhà 33, Neltra số 94, Samsung số 61, cùng với hơn chục cửa hàng thiết bị văn phòng phục vụ cho thông tin, tin học với những biển hiệu lớn, choáng ngợp ở tầng 2, tầng 3, nằm rải rác dọc phố. Ðầu dãy nhà bên số chẵn có Ðại sứ quán Australia, Viện Vật lý, Cục văn thư và lưu trữ quốc gia, tọa lạc trên những khu đất rộng rãi, thoáng đãng.

Phố Ðào Tấn có vỉa hè rộng rãi, nhà cửa khang trang, dân cư ngày càng đông đúc, khá giả trong cơ chế thị trường hôm nay. Vấn đề ẩm thựåc đã trở thành một nhu cầu, đòi hỏi sự đa dạng. Ởã Ðào Tấn những cửa hàng ăn uống nổi tiếng cũng được mở cửa, nhanh chóng giành những vị trí đẹp với nhiều tầng thoáng mát, thoải mái đón khách, lại có chỗ gửi xe rộng rãi. Liền cạnh khách sạn Daewoo là Công viên Thủ Lệ, một thắng cảnh đẹp của Thủ đô. Tại đây, nhà hàng ăn uống Làng Việt, số 9, mới được khai trương đầu tháng 7, khá sành điệu trong việc tạo cảnh quan thiên nhiên hấp dẫn thực khách…

Huyền thoại – linh thiêng Phủ Tây HồHanoinet) Men theo con đường rợp bóng cây cuối khu biệt thự Tây Hồ ở thủ đô Hà Nội, giữa bát ngát hương sen và cảnh đất trời hòa quyện trong ánh nắng chiều tà, doi đảo nhỏ được người xưa ví là bãi đất cá vàng nhô ra giữa mặt nước lung linh, đúng là cái thế đầu rồng, thân rồng, rùa cõng khiến khách vãn cảnh cảm thấy âm dương đối đãi, tâm hồn mình thư thái lạ.

 

Vượt qua cổng Phủ Tây Hồ sừng sững bên cây đa cổ, con đường vào phủ uốn lượn theo mép hồ lơ thơ liễu rủ lại đưa bước chân du khách tới hai cây vối lớn hiếm thấy và một cây si cổ thụ ngay trước cửa Động Sơn Trang, vươn những chùm rễ đại ra mặt nước cho chim chóc đua nhau về làm tổ. Cảnh đẹp nên thơ ấy là một trong những lý do khiến Phủ Tây Hồ luôn thu hút khách thập phương đến bằng đường bộ cũng như bằng đò trên hồ Tây. Truyền thuyết về công trình văn hóa tín ngưỡng được công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia này cũng là điều khiến không ít du khách trầm trồ tán thưởng.

Sự tích vị Thánh Mẫu thờ trong Phủ Tây Hồ được người dân tổng Thượng, huyện Phụng Thiên xưa (nay là vùng Yên Phụ, Nghi Tàm, Tây Hồ, Quảng Bá, Xuân La, Vạn Dâu) kể lại rằng: Quỳnh Hoa là con gái Ngọc Hoàng thượng đế ở Đệ nhị Thiên Cung, do đánh rơi chén ngọc dâng rượu chúc thọ đã phải xuống trần gian đầu thai làm Giáng Tiên – con gái thường dân Lê Thái Công ở An Thái – Vân Cát – Vụ Bản – Nam Định vào năm 1557. Lớn lên, có nhan sắc tuyệt trần, lại giỏi thi thơ, song lấy chồng và sinh con – một trai, một gái – thì Giáng Tiên chớp

mắt thăng thiên đình. Nàng giáng trần lần thứ nhất để gặp lại người thân, có hai nữ thần Quế Nương, Thị Nương hậu vệ; lần hai hiển linh để cứu nhân độ thế, trừng phạt kẻ bất lương trêu ghẹo người này, lại gia ơn cho kẻ khác và du ngoạn khắp chốn danh lam, giáng bút đề thơ.

Có truyền thuyết kể rằng chính tại mảnh đất Phủ Tây Hồ ngày nay, Quỳnh Hoa đã tái ngộ xướng họa thơ văn cùng Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan (lần thứ nhất đàm đạo tại xứ Lạng) trong vai cô chủ quán tửu lâu Tây Hồ phong nguyệt, ít ngày sau Trạng Bùng quay lại đã thấy biến mất cả người lẫn quán, chỉ còn hồ nước mênh mông. Quỳnh Hoa đã được dân chúng lập phủ thờ, đặt tên là Bà Chúa Liễu Hạnh, được xem là một trong bốn vị tứ bất tử, là tấm gương về sự tự mình tạo lấy hạnh phúc. Bà Chúa Liễu Hạnh theo quan niệm dân gian đã trở thành một mẫu quyền năng vô lượng và phân thân, hóa thân thành các thần linh cai quản muôn mặt của vũ trụ: Mẫu Cửu Thiên Huyền Nữ cai quản trên trời, Mẫu Thượng Ngàn cai quản núi rừng, Mẫu Thủy (hay Mẫu Thoải) cai quản trên sông biển, thể hiện sự ngưỡng mộ chân thành, coi trọng vai trò của người mẹ.

Hồ Trúc Bạch, đường Thanh NiênHanoinet) Hồ Trúc Bạch là một thắng cảnh của Hà Nội, nằm kề Hồ Tây, cách nhau con đường Thanh Niên rợp mát bóng cây, bốn mùa đều hấp dẫn con người đến thưởng ngoạn, nghỉ ngơi. Xưa kia Trúc Bạch với Hồ Tây với cả hồ Cổ Ngựa (ở vào khoảng phố Hàng Than bây giờ, đã bị lấp thành bằng địa từ khi Pháp mới chiếm Hà Nội) đều nối liền nhau. Đó chính là một đoạn dòng cũ của sông Hồng. Về sau, người ta đắp ngăn thành ba hồ.

 

Sách Long thành dật sư có ghi rõ rằng: Hồ Tây mặt nước rất rộng, đáy sâu và thường có sóng lớn. Riêng có phần hồ thuộc địa phận làng Trúc Yên là nước nóng, ít sóng, nhiều bùn tốt nên lắm cá tụ về. Năm Vĩnh Tộ thứ 2 đời Lê Thần Tôn (1620), dân làng Yên Phụ và làng Yên Quang (khu vực đầu phố Cửa Bắc đến đền Quán Thánh ngày nay) hợp sức với dân làng Trúc Yên, đắp một con đập từ đầu làng Yên Phụ nối với đầu làng Yên Quang để chắn giữ lấy cá làm nguồn lợi cho cả ba làng. Đập ấy gọi là Cố Ngự Yển, tức đập Cố Ngự, có nghĩa là giữ vững. Để kỷ niệm việc nay, người ta có dựng một bia lớn ở phía đầu làng Yên Quang. Đập Cố Ngự mỗi năm lại được đắp rộng ra, thành một con đê, rồi thành đường đi. Sau này, có lẽ do việc viết chữ Pháp hoặc quốc ngữ không có dấu, người ta đọc là Cổ Ngư thay cho Cố Ngự.

Cũng theo sách Long thành dật sự, thì làng Trúc Yên có nghề làm mành trúc, nên các nhà dân đều trồng trúc thành rừng, để làm nguyên liệu. Đời vua Lê ý Tôn (1735 – 1738), chúa Trịnh Giang lấy một khu đất của làng Trúc Yên cho xây một toà biệt điện làm nơi tĩnh dưỡng, gọi là Trúc Tâm Viện. Chỉ được vài năm, biệt điện này thành một lãnh cung để an trí các cung nữ bị tội. Các cung nữ bị an trí ở đó phải tự làm việc kiếm sống. Họ phần nhiều là người khéo tay, nên dệt lụa khá đẹp, được các nơi rất ưa dùng. Rồi nhân dân gọi thành quen thứ lụa của các cung nữ dệt là “lụa làng Trúc”, tức “Trúc bạch”. Đã có những câu ca:Lụa làng Trúc vừa thanh vừa bóng

May áo chàng cùng sóng áo em

Chữ tình gắn với chữ duyên

Xin đừng thay áo mà quên lời thề.

Cũng từ đó, phần Hồ Tây phía làng Trúc Yên cũng được gọi là hồ Trúc Bạch.

Cũng từ thời ấy, triều chính Lê – Trịnh ngày thêm đổ nát. Số cung nữ ở làng Trúc Yên không còn ai bị kiềm thúc nữa. Năm Chiêu Thống thứ hai (1788) vì muốn báo thù, Chiêu Thống cho đốt hết cung điện của chúa Trịnh, Trúc Tâm Viện cũng bị thành tro tàn…

Nhưng vẫn còn làng Trúc Yên với nghề mành, nghề lụa. Đê Cổ Ngư sau thành đường rộng Cổ Ngư. Những năm sau cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, hoà bình lập lại, đường Cổ Ngư đã được thanh niên Hà Nội và nhân dân cùng góp công sức, qua những ngày lao động xã hội chủ nghĩa, kiến tạo thành con đường Thanh Niên. Ngày nay, các làng Yên Phụ, Yên Quang, Trúc yên đều đã thành phố xá đông vui. Hồ Trúc Bạch đã trở thành một địa danh nổi tiếng với vẻ đẹp thơ mộng. Người trong Nam ra, ngoài Bắc về thủ đô đều muốn đến Hồ Tây, hồ Trúc Bạch, đi dạo trên con đường Thanh Niên rợp bóng phượng hồng và bằng lăng tím, thả hồn trải rộng miên man với nước hồ và gió trời. Người xưa đã vớt bùn đất lên, tạo đập Cổ Ngư, thành đường Cổ Ngư xưa và đường Thanh Niên hôm nay… Còn người Hà Nội ngày nay vẫn đang có những việc phải làm cho Trúc Bạch, đó là quy hoạch, giữ gìn cho hồ nước không bị teo hẹp lại và lúc nào cũng thanh sạch, đẹp tươi.

Sông Hồng Hà NộiHanoinet) Sông Hồng mang đặc tính của từng mùa: khi trong, khi đục. Có người bảo sông Hồng mùa nào cũng đục. Nếu nói như ai đó thì quả là người ấy chưa biết sông Hồng, mới biết qua cái tên của nó. Sông Hồng cuối mùa đông và giêng hai về mùa xuân nước cũng trong. Nhưng chất lượng nước trong sông Hồng Hà Nội không giống bất cứ nước trong của một dòng sông nào.

 

Khi đỏ chói như pha son về mùa lũ, khi phớt hồng như hoa đào về mùa thu, khi mang màu vàng như hoàng hôn, như màu gạch của lũ sông Đà, sông Lô, sông Chảy trộn vào. Về mùa xuân, nước trong pha chút hồng nhẹ như má người con gái phớt nhẹ qua một chút phấn hồng. Ta phải lấy đôi bàn tay chụm vào nhau vục lấy vốc nước mới thấy cái màu đặc biệt không có ở bất kỳ một dòng sông nào. Sông mang tính dữ dội, hung hãn của mùa lũ, dáng lơ thơ, dìu dặt của mùa khô. Suốt cả một chiều dài của thành phố Hà Nội in bóng xuống dòng sông như một bức tranh hoành tráng vĩ đại.

Cuộc sống đời thường xô bồ, nhốn nháo, ít ai có một đôi lần ngắm dòng sông, ngắm cảnh sông mà cảm ơn ông cha ta đã có một tầm nhìn muôn đời, chọn vùng đất mở ra một kinh thành. Là người Hà Nội, ai đã có lần đứng bên này dòng sông ngắm sang bờ bắc và từ bờ bắc ngắm về Hà Nội, hay thong thả bước chân đi dạo trên mấy chiếc cầu để ngắm dòng sông? Phải chăng cách nghĩ, sự thưởng ngoạn tao nhã không mất tiền mua, đó mới là sự giàu có của tâm hồn người Hà Nội thanh lịch.

Cụ Nguyễn Siêu, một thần thơ của thế kỷ trước, cảm xúc trước cảnh đẹp của Nhị Hà, hạ bút viết: “Tình khách chơi vơi bên bờ bắc. Mảnh trăng lơ lửng phía đông dòng sông”. Hai câu thơ trên, cụ Nguyễn như bảo với chúng ta; Phải từ bờ bắc mới thấy được, ngắm được toàn bộ kinh thành. Phải từ bờ bắc mới thấy được cảnh như hai câu thơ cụ viết tiếp: “áng mây rà thấp, bóng cây xa dòm nghiêng xuống nước. Bầu trời cao rộng lớn, ngồi lầu cao dễ chạm tới tầng xanh”.

Còn bậc thánh thơ Cao Bá Quát, trong một buổi chiều tà đã phóng tầm mắt xem cảnh Nhị Hà, nhìn về Hà Nội: “Bức thành xây trên bụng rồng ngất trời hùng tráng. Dòng sông cuộn theo nước đỏ, thành làn sóng hoa đào….”. Đọc thơ người xưa, đủ biết các bậc tiền danh nhân của đất nước không phải chỉ chú ý đến những cảnh đẹp của nội thành. Những hồ Tây, hồ Gươm, hồ Thiền Quang… Mặc dù người xưa đã có những bài thơ tuyệt bút về những cảnh đẹp những nơi ấy. Các cụ ta đã không quên dòng sông có “làn sóng hoa đào”! Thiên nhiên đã dành cho Hà Nội cả một dòng sông để con người xây nên những “lầu cao dễ chạm tới tầng xanh”…”. Cha ông ta đã nhìn ra cái thế núi, hình sông, nơi “Rồng cuộn, Hổ ngồi (để) truyền lại cho con cháu muôn đời mai sau…”, là chúng ta bây giờ được hưởng.

Quả vậy, nếu biết Hà Nội chỉ để biết cái đẹp trong nội thành, chưa một lần chiêm ngưỡng toàn cảnh sông Nhị với kinh thành, để thấy được tấm lòng và con mắt tinh đời của tổ tiên, phải chăng cũng là có lỗi với người xưa lắm.

Lu-đê-mít, nhà thơ Hy Lạp, cách đây mấy thập kỷ, khi ông đến thăm Việt Nam, lúc trở về nước đã gửi lại tấm lòng mình: “… Tôi quên sao được sông Hồng. Thêu sóng đỏ trên áo dài Hà Nội…”. Phải chăng thi nhân kim cổ đông, tây đã gặp nhau trong cảm xúc trước cảnh đẹp của Hà Nội và đặc biệt với sông Hồng Hà Nội.

Thủa sinh thời nhà thơ Quang Dũng, mặc dù đôi chân anh đã yếu vì cái bệnh thấp khớp quái ác, vẫn có những đêm trăng dắt xe cùng nhóm nhà thơ đi bộ trên cầu Long Biên, về nhà một người bạn thơ bên bờ Bắc để được ngắm Hà Nội soi mình trên dòng sông Hồng. Anh

Nguyễn Tiến Hùng sưu tầm : 15:44:00 Saturday, May 12, 2007

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: