Các con phố ở Hà Nội phần 7

Phố Hàng Ðiếu văn minh “ năng động

(Hanoinet) Phố Hàng Ðiếu bắt đầu từ phố Hàng Gà đến chợ Hàng Da, dài 270m. Phố có ngôi đền thờ “Ngũ hiển hoa quang Ðại đế” là thần trừ hoả hoạn. Ðền có một quả chuông lớn, hễ trong vùng có đám cháy là thỉnh chuông, mọi người đến cứu, dập hoả và cầu xin thần cho mọi việc lại yên bình.

Ngày xưa, phố Hàng Ðiếu bán các loại điếu hút thuốc lào. Các loại điếu bát bằng sứ Giang Tấy, sứ Bát Tràng … có hình thắt quả bồng, hình trái xoan, hình lục lăng…dát hoa văn bằng đồng, bằng bạc. Xe điếu dài từ 40cm đến 1m20. Loại điếu ống làm bằng gỗ gụ, gỗ trắc khảm vỏ ốc Singapore . Hai loại này thường dùng cho quan lại, nhà giầu. Sau này ống điếu bằng tre cũng được bày bán, loại này có tên là điếu cày.

Thời Pháp thuộc, Hàng Ðiếu có nhiều nhà làm và bán giày dép. Một số nhà tự đẽo những đôi guốc mộc bày bán. Sau này guốc được cải tiến, dùng riêng cho từng lứa tuổi, giới tính, sơn màu, hoa văn rực rỡ, hấp dẫn.

Trong thời chiến tranh chống Mỹ, nhiều gia đình ở Hàng Ðiếu chuyển hướng kinh doanh. Họ mua về những chiếc lốp ô tô hỏng chất đầy trong nhà. Thời kỳ đó, phố xá thưa vắng người qua lại, vỉa hè thành nơi sản xuất dép lốp cao su. Người dân Hàng Ðiếu cần mẫn từ sáng đến tối pha cắt lốp ô tô, rồi dùng một loại dao đặc chủng, “thục” lốp thành những dải cao su mỏng làm quai dép, phần dầy hơn làm thân dép. Hàng vạn, hàng vạn đôi dép lốp cao su được giao bán khắp các tỉnh thành phía bắc. Nhiều đôi dép “nâng niu bàn chân” các anh bộ đội vượt Trường Sơn, giải phóng miền Nam thống nhất đất nước. Sau này, những đôi dép nhựa “Tiền Phong” màu trắng trong, thay thế dần đôi dép cao su giản dị, rẻ tiền. Hàng Ðiếu lại chuyển hướng kinh doanh, nhiều gia đình sắm máy may về cần cù suốt ngày pha cắt những xúc vải giả da để may những túi xách, cặp học sinh, vải bạt…bán buôn, bán lẻ ngay trên phố.

Giờ đây, Hàng Ðiếu đang thay đổi dần. Nhiều mặt hàng mới đáp ứng nhu cầu của thị trường. Ðầu phố là những hàng bán chè Thái Nguyên, chè ướp hoa nhài, mứt sen trần, bánh cốm. Các quầy hàng Hải Linh (số 8), Bắc Nam (số 20), Ninh Hưong ( số 22), Nguyên Hương (số 24) từ lâu là những địa chỉ quen thuộc của dân sành chè Hà nội. Cuối phố, gần chợ Hàng Da, hơn chục của hàng bánh cốm, bánh gai, bột sắn, chè Thái, đặc biệt là mứt và ô mai. Tràn ngập quầy hàng là những túi mứt mơ vàng óng, mứt đào xanh nõn, mứt hồng đỏ rực cùng 20 loại ô mai, sấu cam thảo, chám cay, chanh mặn, quất dẻo, táo mèo…Người bán hàng niềm nở nhanh nhẹn giới thiệu các mặt hàng trong quầy giúp khách hàng dễ dàng lựa chọn.

Giữa phố Hàng Ðiếu lại giống như một siêu thị chăn ga gối đệm. Số nhà 61 chuyên kinh doanh đệm cao su Kim Ðan. Nhà 68 chuyên kinh doanh chăn ga Hàn Quốc. Nhà 60 toàn mặt hàng chăn, gối đệm lông vũ Nhật Bản. Hai cửa hàng số 45 và 72 chuyên doanh đủ bộ giường đệm. Gần đó là những cửa hàng: Miến lươn Ðông Thịnh, Tài Lộc với 70 món chè nóng lạnh, bún bò Nam bộ – Bình Phương rất đông khách.

Từ một phố cổ cần cù, chịu khó, với nhiều mặt hàng thủ công, Hàng Ðiếu giờ đây đã trở thành một phố văn minh thương mại giữa thủ đô, đầy năng động, thể hiện một nét đẹp tiềm tàng của người Tràng An trước một nền kinh tế đang chuyển mình. . Du khách đến đây vào buổi tối ngỡ như lạc vào một đêm hội hoa đăng, lộng lẫy ánh đèn, lung linh màu sắc phát ra từ những cửa hàng sang trọng, tấp nập.

Phố Hàng Ðào tơ lụa

(Hanoinet) Phố Hàng Ðào dài 260 m từ Hàng Ngang đến quảng trường Ðông Kinh Nghĩa Thục. Ðịa danh Hàng Ðào gắn với nét thanh lịch của người Tràng An cùng với sự phồn thịnh về thương mại của đất kinh kỳ.

Ðầu thế kỷ 15, một số dân làng Ðan Loan, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Hưng ra đây lập nghiệp bằng nghề nhuộm màu tơ, lụa. Ngôi đình Hoa Lộc ở số nhà 90A là nơi thờ ông tổ nghề nhuộm của dân phố Hàng Ðào. Ban đầu tơ lụa nhuộm màu đỏ, màu hồng, màu hoa đào nên người ta gọi là phố Hàng Ðào. Sau này thị hiếu càng phong phú, tơ lụa được nhuộm sặc sỡ hơn gồm màu vàng, màu thanh thiên, maù cánh chả, màu lục v.v…

Thời Pháp thuộc, trên phố Hàng Ðào có một chợ phiên, họp mỗi tháng 6 lần, gọi là chợ tơ. Cứ đến ngày 1, ngày 6 (11-16-21-26) người làng La Khê, La Cả, làng Mỗ, Vạn Phúc, Bưởi… lại mang vải vóc của làng nghề ra họp chợ. Ðường tàu điện Bờ Hồ – Bưởi nằm giữa lòng phố chở hàng từ các nơi đến Hàng Ðào, rồi từ Hàng Ðào, khách buôn chở hàng về chợ Ðồng Xuân giao cho mối đi các tỉnh. Tiếng chuông tàáu điện leng keng nhộn nhịp vang lên dọc tuyến phố như nhịp đập rộn ràng của đời sống thương mại thị thành, thật gần gũi, quen thuộc và thân thiết. Thế kỷ trước, một số người Ấn Ðộ đến Hàng Ðào mở cửa hiệu bán các mặt hàng vải vóc, len dạ, tơ lụa từ Bom Bay chuyển sang. Phố Hàng Ðào càng thêm đông vui sầm uất và trở thành ” con đường tơ lụa của đất Thăng Long”.

Những ngôi nhà trên phố Hàng Ðào thường là cấu trúc hình ống, chiều sâu tới 60m, chủ nhà thoải mái dùng mặt bằng rộng rãi để kinh doanh. Các cửa hàng đèn thắp sáng trưng, những xúc vải quấån tròn, dựng đứng sát tường, đủ các chủng loại: Tơ, lụa, the, lĩnh, đũi, nhiễu…rực rỡ màu sắc, khách tha hồ ngắm nghiá, lựa chọn. Người bán hàng nhanh nhẹn, niềm nở, lịch sự, ân cần tiếp đón khách hàng. Nhiều thương hiệu uy tín còn đọng lại trong tình cảm quý trọng của khách như: Ðức Cát (số nhà 20), Lê Ðào (số nhà 86), Tam Kỳ (số nhà 48)…Những năm chống Mỹ nhu cầu ăn mặc thu hẹp dần. Nhiều cửa hàng trên phố vào công tư hợp doanh chuyển hướng sang cửa hàng bách hoá, một số bán các loại vải, quần áo giản dị, rẻ tiền. Ngay cả thời kỳ này, Hàng Ðào vẫn là phố nhộn nhịp nhất trong 36 phố cổ.

Giờ đây bước vào thời kỳ đổi mới, cuộc sống người dân ngày càng cải thiện, đòi hỏi phải ăn ngon, mặc đẹp. Hàng Ðào thể hiện rõ nét nhu cầu, thị hiếu ngày càng phong phú của người Tràng An. Bên số nhà lẻ, gần 20 cửa hàng đồng hồ sang trọng, lịch lãm với những thương hiệu thật ấn tượng: Khoảnh khắc, Tân thế kỷ, Thời gian vàng, Niềm tin…Quầy hàng bề thế, choáng lộn với những chiếc đồng hồ đắt tiền của những hãng nổi tiếng Nhật Bản, Thuỵ Sỹ…Bên cạnh đó còn có những cửa hàng thời trang trẻ em rực rỡ về mầu sắc, phong phú về chủng loại; các cửa hàng thời trang mũ với những kiểu dáng dịu dàng, duyên dáng…

Hàng Ðào có vị trí thật đẹp, gần Hồ Gươm- trung tâm Hà Nội, một địa điểm hấp dẫn du khách nước ngoài. Chợ đêm Hàng Ðào- Ðồng Xuân mở đến 12 giờ đêm đón khách, nhất là du khách nước ngoài, tô điểm thêm cho nét văn minh thanh lịch của ngưòi Tràng An. Vào các ngày thứ 6, thứ 7, Chủ nhật, tuyến phố thương mại Hàng Ðào càng rực rỡ lung linh hơn. Du khách thoả sức ngắm nhìn một đường phố nhộn nhịp, tấp nập người đi chen vai, sát cáãnh như nhịp sống trong một lễ hội tràn ngập niềm vui. Hàng Ðào đô hội luôn đắm mình trong thương trường, xứng đáng là một trong những tuyến phố sầm uất nhất Hà thành

Phố Hàng Buồm đô hội

(Hanoinet) Phố Hàng Buồm dài 300 mét nối từ phố Đào Duy Từ tới phố Hàng Ngang, trước đây là con sông nhỏ nối sông Tô Lich với sông Hồng, nên có tên là Giang Khẩu, thuộc phường Hà Khẩu. Thời Pháp chiếm đóng Hà Nội, vẫn gọi là Hàng Buồm, theo tiếng Pháp là Rue des Voiles.

Số nhà 76 là đền Bạch Mã, một di tích lịch sử nổi tiếng của Hà Nội có từ thời Cao Biền, thờ thần Long Đỗ, một trong tứ trấn của kinh thành Thăng Long xưa. Bên cạnh đền trước từng có một ngôi chợ sầm uất, buôn bán hàng hoá từ các cừa sông, bến thuyền gần đó chuyển về. Đầu phố Hàng Buồm là những ngôi nhà lụp xụp, có nhiều nhà làm kho chứa đường phổi, đường bánh, đường phèn, đường cát từ Quảng Ngãi đưa ra.

Thế kỷ XVII, nhiều người Hoa chạy loạn sang nước ta được phép cư trú ở kinh thành Thăng Long, phần nhiều ngụ ở phố Hàng Buồm, mở các quán ăn nổi tiếng của người Tàu. Cuối phố Hàng Buồm là những quán hàng bán thịt lợn quay, vịt quay. Nhiều nhà bày bán lê, táo, hồng, hạt dưa đưa từ Trung Quốc sang. Nhiều cửa hàng của người Hoa ở giữa phố trở thành các tiệm cao lâu nổi tiếng Hà thành như Mỹ Kinh, Đông Hưng Viên, Nhật Tân.

Phố Hàng Buồm có rạp hát Quảng Lạc số nhà 88, tối tối đỏãí đèn diễn các vở kinh kịch Trung Quốc do các diễn viên người Quảng Đông trình diễn, người xem phần đông là Hoa kiều. Hiện nay đây là nhà Văn hoá của thành phố, trụ sở của nhiều câu lạc bộ văn hoá, văn nghệ nhưng cũng bị nhiều hộ dân lấn chiếm. Gần đó là nhà số 19, trụ sở của Hộåi liên hiệp văn học nghệ thuật Hà Nội, trung tâm thu hút các tài năng văn hoá của Thủ đô.

Ngày nay phố Hàng Buồm vẫn nổi tiếng với các món thịt quay. Các cửa hang lớn như Phú Điền ở 103, Vạn Thành 108, Trung Ký 109, Đông Phú 117… kéo quầy ra sát hè, bán hàng suốt ngày, khách mua tấp nập. Lợn sữa, lợn quay, ngan, vịt, gà quay…treo trong tủ kính khá hấp dẫn. Cạnh đó là những cửa hàng cà phê hương thơm bay ngào ngạt thu hút du khách. Rải rác trên phố có dăm bẩy nhà chuyên bán các loại hương liệu, nguyên vật liệu làm bánh như tinh dầu thơm, vani, phẩm mầu, bột dẻo, men bia…

Giờ đây, có thể nói Hàng Buồm là một trong rất ít phố cổ của Hà Nội vẫn còn kinh doanh những mặt hàng khá đồng nhất. Suốt dọc phố la liệt các cửa hàng chuyên doanh bánh kẹo, sữa, đường. Những chiếc khay nhựa dựng đầy bánh kẹo đủ màu sắc của các hãng trong nước và nước ngoài như Thái Lan, Trung Quôc, châu Âu…Bên cạnh là những tủ đựng hạt dưa đỏ thẫm, hật điều trắng ngà, những hộp quả vải khô, chanh muối, thạch đỏ v.v…Trong nhà đầy chật các quầy hàng là sữa đủ loại, đủ nhãn mác của các hãng nổi tiếng thế giới, trông loá cả mắt. Nhiều cửa hàng kinh doanh cả mặt hàng nước giải khát đóng hộp, bia, rượu các loại, ta, tây, tàu.

Vào dịp Trung Thu, Hàng Buồm càng sầm uất, rực rỡ màu sắc của những dải băng rôn trên những hộp bánh nướng, bánh dẻo màu vàng mở, đỏ rực bày khắp các quầy hàng, tràn ngập hè phố. Người bán kẻ mua tấp nập từ sáng đến tối, nhất là về đêm, càng nhộn nhịp, đông vui khi chợ đêm Đồng Xuân được mở.

Là một phố nổi tiếng một thời, tấp nập từ xa xưa cho đến hôm nay, Hàng Buồm luôn có sức sống mạnh mẽ, đầy sinh lực của một phố cổ đô hội, sầm uất hàng hoá trong buổi hoà nhập của nền kinh tế thị trường ở đô thành.

Phố Hàng Trống truyền thống đậm đà

(Hanoinet) Có một dòng tranh dân gian độc đáo về bút pháp, phong phú về đề tài, tươi tắn, sinh động về mầu sắc, rực rỡ làm nổi tiếng tên phố, là dòng tranh Hàng Trống. Đó là dòng tranh độc đáo do những nghệ nhân làng Tự Tháp, tổng Tĩnh Túc, huyện Thọ Xương xưa làm ra. Phố Hàng Trống nổi tiếng còn là tên của mặt hàng được dân làng Tiên Hương (Hải Dưong) ra đây làm và bán. Những chiếc trống cơm, trống bồng, trống bản, trống cái, trống con bầy rải trên phố.

Cũng tại đây, dân làng Đào Xá (Hà Tây) làm và bán những chiếc lọång, ô dù rất đẹp…

Nửa đầu phố, xưa có tên là phố Hàng Thêu. Dân làng Quất Động, Hướng Dương (Thường Tín) ra đây lập nghiệp, bán sản phẩm là những chiếc khăn tay, khăn trải bản, khăn trải giường, quần áo, được thêu ren, hoa lá, chim muông, cũng như những bức tranh thêu cảnh bờ ao, luỹ tre, đồng ruộng, nếp nhà tranh… làm cho người dân “kẻ chợ” ngắm nhìn, vui mắt, thích thú mua sắm.

Khách du lịch đến Hàng Trống hôm nay tận mắt thấy những cửa hàng tranh lộng lẫy . Những “thợ vẽ” ngồi sao chép tranh từ chuyện cổ Việt Nam đến tranh truyện hiện đại của Nhật Bản ở gần một chục của hàng trên phố. Có những phòng tranh sang trọng, lịch sự dành cho những nhà sưu tầm tranh chuyên nghiệp. Nhà tranh Việt Fine ARTS số 96 và các của hàng “Galerry” san sát hơn 30 quầy, bầy bán đủ các loại tranh tranh sơn mài, tranh thêu Quất Động, bên cạnh tranh dân gian Hàng Trống và các loại túi thổ cẩm, tượng gỗ, tượng khắc đáä, đồ gia dụng, mây tre cổ xưa. Những bức tranh gà, cá, tố nữ, tứ bình, màu sắc sinh động, tươi tắn, tranh bạch hổ, Ngũ hổ uy nghiêm, tranh danh tướng lịch sử, tranh tứ bình chim, hoa mềm mại, rực rỡ… trở thành mặt hàng có truyền thống văn hoá của phố xưa Hà Nội.

Tuy vậy, ngày nay Hàng Trống còn rất ít nghệ nhân làm tranh dân gian. Nghệ nhân Lê Văn Nghiêm, chuyên viên của Viện Bảo tàng Mỹ thuật là một người trong số ấy, ông luôn say sưa sáng tác và trùng tu những bức tranh cổ, đồng thời cố gắng truyền niềm say mê nghề như một “tiền nghiệp” cho con trai để bảo tồn dòng tranh Hàng Trống.

Gần một nửa số nhà trên phố Hàng Trống giờ đây kinh doanh trang phục thời trang. Riêng Công ty Thương mại Dịch vụ Hafaco có đến 7 của hàng lớn chuyến kinh doanh quần áo nam nữ. Cửa hàng Phú Mỹ chuyên doanh complê, vetston. Có một của hàng rất nổi tiếng, quen thuộc với người Hà Nội, đó là của hàng quần áo trẻ em Đức Hạnh của bà Trần Thức Lễ, khởi nghiệp từ năm 1950. Sau bao nhiêu biến đổi thăng trầm cuả thị trường, cửa hàng Đức Hạnh vẫn đứng vững trước thời gian bằng sự say mê nghề nghiệp, tận tụỵ và sáng tạo phục vụ khách hàng.

Giờ đây, trong ngôi nhà nhỏ hẹp ở số 21 Hàng Trống, ông bà thu gom diện tích sinh hoạt của gia đình đến “tối thiểu” để dành mặt bằng cho sản xuất. Hàng nghìn bộ đồng phục học sinh của nhiều trường trên địa bàn Hà Nội đã được xuất xưởng tại đây. Nhiều mẫu mã thời trang trẻ em của Đức Hạnh đã được thị trường hào hứng chấp nhận. Ông bà là người luôn sẵn sàng đóng góp từ thiện, hàng trăm cân quần áo Đức Hạnh đã kịp thời đến tận tay trẻ em ở vùng thiên tai, bão lũ.

Đoạn cuối phố Hàng Trống gần như là trụ sở làm việc của các công sở. Toà soạn báo Nhân dân số nhà 71, UBND quận Hoàn Kiếm số nhà 124, Tổng Công ty Công nghiệp ô tô Việt Nam số nhà 120. Tại số nhà 79, sau Cách mạng Tháng 8 năm 1945 là trụ sở Uỷ ban Thường vụ Quốc hội. Những năm chiến tranh chống Mỹ, là trụ sở Câu lạc bộ Thống nhất dành cho các cán bộ miền Nam tập kết. Bên cạnh phố Hàn

Ðại lộ Rôlăng ngày ấy, phố điện tử ngày nay

(Hanoinet) Ðại lộ Rôlăng, khu phố Tây, những cái tên gần như quá quen thuộc với ai từng sống vào năm tháng trước Cách mạng hoặc đã từng biết qua mấy cuốn sách lịch sử thời bình. Ðó chính là tên gọi cũ của phố Hai Bà Trưng ngày nay. Hai Bà Trưng – một trong những con phố có mật độ người qua lại đông nhất Hà Nội không chỉ bởi độ dài, rộng của nó mà đây được xem là khu trung tâm thương mại của Thủ đô.

Con phố này, lúc nào cũng vậy, rộn ràng và náo nhiệt. Bắt đầu từ Lê Thánh Tông hay đường Lê Duẩn đều đến được phố Hai Bà Trưng với chiều dài 1676 mét. Thời Pháp thuộc, đây là một phố được mở mang sớm và thuộc vào khu phố Tây, được gọi là đại lộ Rô-lăng.

Vào những ngày cuối tuần, người trên phố càng đông. Họ đến và mua sắm những thứ mình yêu thích. Không nói ngoa nhưng ở đây gần như thứ gì cũng có. Chỉ cần thoáng qua phố, chúng ta dễ dàng tận mắt chứng kiến những điều đã nói. Không thể đếm xuể, hàng chục cửa hàng rải đều từ đầu đến tận cuối phố. Các công ty đồ sộ hay những đơn vị kinh doanh cá thể nhỏ lẻ đều có thể điểm mặt trên phố. Nét nổi bật của phố chính là sự đa dạng các mặt hàng được bày bán để đáp ứng nhu cầu, thị hiếu của hàng nghìn người tiêu dùng.

Nhiều và đông nhất là loại hình kinh doanh hàng điện tử. Những cửa hiệu lớn, đã tạo dựng được thương hiệu ấn tượng trong lòng người tiêu dùng như cửa hàng đại lý điện tử số 52, số 39 A, số 25, số 39/14… Ðến đây, các bạn có thể lựa chọn bất cứ loại hàng hóa điện tử nào (tivi, video, dàn ăm li), bất kỳ kiều dáng nào và đặc biệt là giá thành sản phẩm cũng vô cùng phong phú, phù hợp với túi tiền khách hàng.

Không chỉ duy nhất mặt hàng điện tử, phố thương mại Rôlăng xưa còn kinh doanh nhiều mặt hàng khác như thời trang Xuân Dũng số 57b, Hải Long số 70, Pierre Cardin số 49. Nếu ai đó có nhu cầu làm một chuyến du lịch bằng tàu bay cũng có thể đến các đại lý bán vé máy bay trên phố này như Hy vọng số 112, Ðôi cánh phương Ðông số 49… Chỉ cần lưu ý một chút, chúng ta sẽ nhìn thấy tòa nhà cao tầng Hanoi Tower số 49, nơi tập trung khá đông các đơn vị kinh doanh lớn không chỉ riêng Hà Nội mà có cả trong nước và quốc tế. Loại hình kinh doanh nhỏ lẻ trên phố cũng đa dạng chẳng kém. Các cửa hàng, cửa hiệu kinh doanh in ấn, bánh ngọt, nhà may… cũng luôn chào đón khách hàng với khẩu hiệu khách hàng là thượng đế.

Phố thương mại Rôlăng xưa, nay đã hơn 60 năm đổi tên, phố cũ tên mới nhưng có lẽ, Rô-lăng hay Hai Bà Trưng thì nó vẫn được gìn giữ, tôn tạo và phát triển tính chất thương mại của phố.

Ðến phố vào ngày rằm, người xe đông đúc và tấp nập lắm, nhất là tại những ngôi chùa Bích Lưu số 64 và chùa Thiên Phúc Tự số 94. Ðây là hai ngôi chùa được tạo dựng từ xưa nhưng vẫn còn gìn giữ cho đến tận bây giờ. Người ta đến đây thắp hương, cầu may với ước nguyện làm giàu cho mình, cho thành phố và đất nước mình.

Hàng Gai – Phố tơ lụa

(Hanoinet) Phố Hàng Gai dài 253 m, bắt đầu từ phố Hàng Ðào đến phố Hàng Bông. Xưa kia, đoạn từ Hàng Ðào đến Tố Tịch là phố Hàng Tiện. Lúc đó người làng Nhị Khê (Thường Tín, Hà Tây) đã mang nghề tiện gỗ ra đây lập nghiệp. Những chiếc máy tiện thô sơ, hoạt động bằng sức đạp của đôi chân, mãi sau này mới có mô tô điện. Sản phẩm làm ra là những chiếc mâm gỗ, ống hương, bàn tròn, đài rượu, song cửa….

Ðoạn còn lại của phố Hàng Gai lại chuyên bán dây đai, dây thừng bằng gai nên có tên là phố Hàng Gai. Một số người ở làng Liễu Tràng tỉnh Hải Dương mang nghề khắc gỗ ván inä ra đây cùng nhau lập những xưởng in. Cuối thế kỷ 19, một số nhà xuất bản ra đời như Tự văn đường tàng bản, Quán văn đường tàng bản ở đây. Thời kỳ thực dân Pháp chiếm Hà Nội, chúng lấy nhà số 80 Hàng Gai làm nhà công sứ. Số nhà 79 trở thành Nha Kinh lược Bắc Kỳ. Khi ấy, những nhà in như Ðông Kinh ở số 82, Ngô Tử Hạ ở số 101 đã có những công nghệ mới in chữ quốc ngữ, lấn lướt các nhà in tàng bản. Một số tiệm tạp hoá, hiệu kính thuốc… cũng lần lượt mở ra trên phố.

Thời chống Mỹ, người phố Hàng Gai đa số đi làm ở cơ quan Nhà nứơc, các chủ cửa hàng vào công tư hợp doanh. Kiểu buôn bán tư thương bị mặc cảm trong xã hội. Lúc ấy mọi nhu cầu sinh hoạt của người dân hầu như do 4 cửa hàng quốc doanh nằm trên phố cung cấp. Những năm tháng này cũng có một vài của hàng hợp tác xã, tư nhân được nhiều người Hà Nội nhớ đến như hiệu ảnh Tam Anh, Núi Ðiện, HTX khắc dấu Tinh Hoa, cửa hàng cà phê Giảng. Những năm 80 của thế kỷ trước, thị trường hàng thêu ren, tơ lụa, bắt đầu xuất hiện và ngày càng nhiều những mặt hàng như khăn trải bàn, khăn ăn, khăn trải giường…. trắng muốt với nhiều hình thêu phong phú. Các làng nghề thủ công như La Khê, La Cả, Quất Ðộng, Vạn Phúc, Bưởi, Làng Mỗ… thoả sức thi tài, tạo ra nhiều mẫu mãâ, kiểu dáng, chủng loại hàng thêu, hàng tơ lụa. Trong các của hàng trưng bày la liệt những chiếc áo dài truyền thống, duyên dáng, dịu dàng. Những lô quần áo lễ hội sang trọng, lịch sự cùng những chiếc váy đủ màu sắc, kiểu dáng hấp dẫn du khách.

Hai dãy nhà ở phố Hàng Gai giờ đây choáng ngợp bởi những biển hiệu tiếng Việt, tiếng Anh như: Thảo Silk (lụa tơ tằm), Mai Trang Silk, Pink Silk, Country side Silk… Những cửa hàng nổi tiếng một thời trước đây bán các mặt hàng vải khác nay cũng chuyển hướng kinh doanh hàng tơ lụa để hoà nhập vào thị trường chung như Núi Ðiện Silk, Tam Anh Silk.

Hiện nay, khắp phố Hàng Gai đều bán hàng lụa tơ tằm. Bà chủ hiệu Tân Mỹ, Bạch Thị Ngải có cửa hàng mặt tiền chỉ rộng 70 cm đã khởi nghiệp từ những chiếc khăn mặt thêu hoa lá vào năm 1969, đến nay đã có những mặt hàng sang trọng phục vụ trong các khách sạn lớn với chất lượng, giá cả hợp lý. Tân Mỹ giờ đây đã là một thương hiệu uy tín đối với khách hàng nước ngoài, đã tậu thêm các ngôi nhà 66 Hàng Gai, 16 Hàng Trống, và 57 Hàng Nón để chuyên doanh. Bà rất nhiệt tình và hảo tâm đóng góp cho quĩ từ thiện của phường Hàng Gai.

Hàng Gai hiện tại tấp nập suốt ngày đêm. Cứ vào buổi chiều, buổi tối, các cửa hàng đã lung linh ánh điệân, đèn đủ sắc màu rực rỡ. Những tốp khách hàng cả trong và ngoài nước ra, vào tấp nập, mua bán, chiêm ngưỡng những mặt hàng sang trọng bầy đầy ắp các quầy. Nhân viên bán hàng là những thiếu nữ trẻ đẹp, với những chiếc áo dài duyên dáng, tươi tắn, niềm nở giao tiếp khách nước ngoài bằng tiếng Anh và tiếng Pháp khá lưu loát, thể hiện phong cách người Tràng An lịch sự, thanh lịch, hiếu khách ở một phố văn minh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: