Các con phố ở Hà Nội phần 1

Phố Hàng Cháo

Hanoinet – Phố Hàng Cháo bắt đầu từ ngã năm Nguyễn Thái Học – Hùng Vương, chạy dài 200m đến phố Tôn Đức Thắng, nằm trên đất thôn Cổ Giám, tổng Hữu Nghiêm, huyện Thọ Xương thời Nguyễn. Trước đây dân làng Đông Lỗ, Kim Động, Hưng Yên ra đây dựng lều, lán,sản xuất và bán loại hương đen thờ cúng ngày giỗ Tết. Lúc ấy phố được gọi tên là phố Hàng Hương.

Năm 1945, nạn đói hoành hành, một số gia đình ở huyện Bình Lục, Nam Hà chạy lên đây ngụ cư kiếm sống. Đàn ông thì đi bốc vác, làm thuê, kéo xe. Phụ nữ nấu cháo bán ngay tại phố: Cháo trắng, cháo trai, cháo đậu đen, cháo đậu phụ… Nhiều người còn quẩy gánh cháo bán rong khắp nơi ở Hà Thành. Từ năm 1947 phố được đổi là phố Hàng Cháo. Tên phố tồn tại đếnnay.

Phố Hàng Cháo trước đây phần đông là những người nghèo, nhà ở một tầng, thấp bé, nhếch nhác. Bên dãy lẻ chỉ là bức tường của “Trường thương binh hỏng mắt” kéo dài quá nửa phố. Con đường lổn nhổn đá răm. Khi “chợ cóc” đồ điện Trần Phú giải toả, một số người như bà Tư Lùn, bà Bình, bà Thông… đã tìm đến phố “khởi nghiệp”, bầy bán những vòng bi, dây điện, phụ kiện đồ điện, dụng cụ cơ khí, trên những chiếc mẹt ngồi nhờ vỉa hè của các nhà bên dãy chẵn. Rồi khách quen đông dần, việc buôn bán thuận lợi. Một số nhà cho thuê cửa hàng hoặc học hỏi rồi tự kinh doanh. Vào thời kỳ đổi mới, các nhà tập thể phía sau dãy tường của “Trường thương binh hỏng mắt” thi nhau phá bức tường, biến cửa sau thành cửa trước. Hàng loạt cửa hàng đua nhau mọc lên. Hàng Cháo trở thành phố chuyên doanh vật liệu điện, vật liệu thông tin, điện máy.

Phố Hàng Cháo giờ đây mang diện mạo mới. Con đường trải nhựa phẳng lì thoáng, rộng gần 20m. Hai bên là những toà nhà cao 4 – 5 tầng. Các cửa hàng san sát với những biển hiệu lớn trương lên choán ngợp cả tầng 2, rực rỡ sắc màu, tô đậm thương hiệu mạnh mẽ, đầy tự tin: T`iến Đạt, Vĩnh Hưng, Phúc Vinh, Long Vũ, Kim Phượng, Hùng Vương… Cửa hàng chất ngất những cuộn dây điện, dây cáp đủ loại, đủ màu. Trong quầy thì xếp cơ man những vật liệu điện: Cầu dao điện, ổ cắm, phích cắm, bóng đèn các loại… Cửa hàng Thu Hằng, Hưng Nhân chuyên bán những loại vòng bi thông dụng, vòng bi đặc chủng, dây curoa, phớt, gioăng…

Cuối phố, một loạt cửa hàng kinhdoanh mặt hàng cơ khí như dao tiện, dao doa, đá mài, dụng cụ đo lường, panme, thước cập… Giữa phố là các “Đại gia” chuyên bán những máy công cụ có mặt bằng bề thế, xếp đủ chủng loại, máy khoan, máy cắt, máy nén khí, máy mài, máy phát điện của các hãng nổi tiếng trên thế giới. Như để hoàn chỉnh thêm cho một “Siêu thị điện máy”,phố Hàng Cháo còn bốn cửa hàng bán dầu, mỡ bôi trơn và hàng loạt các cửa hàng sửa chữa bảo dưỡng máy công cụ. Nhìn những người thợ cần cù chăm chỉ, tỉ mẩn tháo dỡ những chiếc máy cũ để sửa chữa bên quầy hàng, sát lề đường, giữa một không gian thương mại sầm uất, khiến du khách bỗng cảm nhận một Hàng Cháo gần gũi thân quen và thật đáng yêu.

Phố Nguyễn Cao vào kỳ đổi mới

(Hanoinet) – Phố Nguyễn Cao thuộc lọai phố “bảy nổi ba chìm”. Khi viết về phố Nguyễn Cao, tôi phải tìm đến một “thần dân” lâu đời nhất – thầy giáo Bích Hải, nghe thầy kể về số phận con phố thân yêu của mình.

“Nguyễn Cao (1828 – 1887), người làng Cách Bi, huyện Quế Võ, tỉnh Bắc Ninh, đỗ giải Nguyên khoa Đinh Mão, triều đình nhà Nguyễn cử làm Bố chánh Thái Nguyên. Khi bọn thực dân Pháp đem quân đánh Bắc Kỳ, ông bỏ quan, cùng nhân dân khởi nghĩa đánh Pháp. Khởi nghĩa thất bại, ngày 4/4/1887, ông bị Pháp bắt đem về Hà Nội tra tấn dã man. Nguyễn Cao mắng giặc, tự rạch bụng mình cho chúng biết tinh thần yêu nước.

Phố Nguyễn Cao nối từ ngã tư phố Lê Quý Đôn, đến ngã ba phố Lò Đúc, dài 330 mét, vốn là đất thôn Cảm Ứng, tổng Hậu Nghiêm, huyện Thọ Xương cũ. Giữa thế kỷ XIX, thôn Cảm Ứng hợp với thôn Yên Hội thành thôn Cảm Hội, tổng Hậu Nghiêm đổi thành tổng Thanh Nhàn. Thời Pháp thuộc là phố 163. Sau Cách mạng tháng Tám mang tên Nguyễn Thị Bình. Thời kháng chiến chín năm có tên Chu Mạnh Trinh, tác giả bài thơ “Hương Sơn phong cảnh ca” nổi tiếng: Tháng 6/1964, phố chính thức mang tên Nguyễn Cao.

Thầy giáo Hải kể, cách đây 30 năm, xuất hiện “chợ cóc” giữa phố, chợ cứ “bung” ra, “lấn chiếm” dần rồi choán hết chiều dài lẫn chiều ngang phố Nguyễn Cao. Người Hà Nội chỉ biết “chợ Nguyễn Cao” sầm uất, chứ không nhớ là phố. Chợ tiện thì có tiện, nhưng bà con phố “sở tại” phải gánh hậu quả sống chung với rác chợ, ồn ào, mất trật tự trị an, thậm chí dắt chiếc xe máy vào nhà cũng không có lối đi…

Cuối năm 2006, chợ Nguyễn Cao giải tỏa, trả lại tên phố Nguyễn Cao. Ông Hải cùng bạn bè thả bộ dọc phố vừa được trải thảm nhựa phẳng lỳ phong quang sạch đẹp, tự hào phát biểu: “Phố Nguyễn Cao bắt đầu từ hôm nay”. Khai Xuân, bà con dân phố dân chủ họp bàn, hạ quyết tâm xây dựng phố Nguyễn Cao văn minh đô thị, xanh, sạch, đẹp”. Ông Hải chỉ tay về phía đầu phố nói: Phố Nguyễn Cao chia làm hai đoạn. Đoạn đầu phố không có số nhà, từ ngã tư Lê Quý Đôn đến ngã balà số nhà Một. Vốn là đầu hồi các khu tập thể.

Những năm 80 thế kỷ trước, bà con tự “mở cửa” đục tường mở quán bán hàng, thế là thành dãy phố buôn bán đông vui từ sáng sớm đến 23h khuya. “Thượng vàng hạ cám”, chẳng thiếu gì cả, dư sức “tự cung tự cấp” phục vụ bà con trong khu phố và nhiều khu phố lân cận. Sang trọng thì có “Trung tâm sửa chữa điện thoại Samsung”, các nhà may thời trang “Thúy Hồng”, “Ngọc Hoa”; “Nhà thuốc Nguyễn Cao”, chẳng kém ai. Các cửa hàng trình bày “bắt mắt”, giá bán vừa túi tiền bà con lao động. Khách phần nhiều là bà con lối xóm, “tối lửa tắt đèn có nhau”, có tiền trả ngay, chưa có tiền mua “chịu” trả sau cũng được. Chủ hàng lấy chữ “tín”, chữ “tin” làm đầu. Khách hàng cũng không lợi dụng, phụ lòng tốt người bán. Các cửa hàng Trúc Thành bán bánh kẹo đường sữa, quầy rau sạch, cửa hàng công nghệ thực phẩm, đại lý mì ăn liền đều có một phương thức phục vụ thuận tiện, hết lòng vì khách hàng. Sáng sớm, trước giờ đi làm ghé qua cửa hàng yêu cầu, chiều về nhận hàng trả tiền yên tâm đủ cân, đủ lạng, đảm bảo chất lượng.

Cửa hàng cơm bình dân duy nhất, địa chỉ quen thuộc của các công chức Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương, Xí nghiệp Dược phẩm I, bà con lao động, sinh viên học sinh, các cụ già ngại nấu nướng ở nhà… Ăn tự chọn, nóng sốt “cơm dẻo canh ngọt”, giá bình dân như tên gọi của cửa hàng. Nhà hàng phục vụ tận cơ quan, gia đình nếu có yêu cầu.

Đoạn từ số 1 đến hết phố, bên sỗ chẵn, chạy hết chiều dài phố là cơ quan Viện Vệ sinh Dịch tễ Trung ương, nhà cửa kiến trúc kiểu Pháp, nguy nga, sang trọng xứng đáng là một viện nghiên cứu “cấp” quốc gia, có 100 năm tuổi. Bên số lẻ có nhà xây mới hoàn toàn, có nhà tân trang lại, thẳng tắp theo chỉ giới quy định tạo một bộ mặt mới của phố Nguyễn Cao. Vỉa hè lát bằng gạch “lục lăng” dày, trắng đỏ xen lẫn sinh động. Cống rãnh “đi ngầm”, hàng cột điện cao áp thẳng tắp làm cho phố Nguyễn Cao mang dáng dấp một đường phố hiện đại.

Các thương nhân phố Nguyễn Cao cũng biết tận dụng triệt để tất cả số nhà có mặt tiền. Tuy phố Nguyễn Cao mới khôi phục, các cửa hàng đã đi vào khai thác hết công suất. Giữa phố, nhà hàng Fashion Shop 3D cửa kính, máy lạnh, mở rộng cửa đón kháchtừ sáng sớm đến đêm khuya. Một cửa hàng vàng, đá quý sáng choang trang trọng. Cửa hàng ánh Dương – quần áo thời trang, giày dép trẻ em; cửa hàng chăn màn, vải Nhật, chăn đệm Hàn Quốc, nhiều màu sắc làm bừng sáng phố Nguyễn Cao đang chuyển mình. Đại lý Long Vân bán nước mắm cao cấp, kề bên cửa hàng hải sản đông lạnh làm nên vị mặn mòi của biển giữa phố. Cuối phố mới mở hiệu phở bò sốt vang “kéo” khách đến điểm tâm sáng, ngày một đông. Một cửa hàng bán “gà sạch”, bà con yên tâm đến mua, vì gà đã được kiểm dịch chặt chẽ qua y tế

Con phố ‘ngủ ngày’

Dài hơn 1 km, cắt ngang nhiều con phố đẹp của Hà Nội, phố Trần Quốc Toản tựa một thiếu nữ mảnh mai, ham chơi, mê quà vặt, ưa ngủ ngày (vì phố lúc nào cũng êm êm như người đang ngủ) nhưng vẫn cứ dễ yêu…

“Hộ tịch” tại quận Hoàn Kiếm, địa bàn rộng, sầm uất và đông dân cư nhất Hà Nội, thế nhưng phố Trần Quốc Toản lại rất khác biệt, vắng vẻ, thưa người qua. Cũng vì vậy mà phố trở thành không gian lý tưởng cho việc mở những quán nhạc, bar, cà phê hay hàng nước vỉa hè và hàng ăn nhỏ.

Ba tụ điểm trên phố được dân Hà Nội siêng ghé thăm nhất là: café Linh (số 98, của nhiếp ảnh gia Hoài Linh), quán nhạc New IndoChine (nhạc sĩ Phú Quang), café Báo (số 62, của Hội Nhà báo Hà Nội). Mỗi quán mỗi vẻ, nhưng có một điểm chung là: khách hàng thường xuyên của ba địa chỉ này phần đông thuộc giới văn nghệ sĩ.

Phố Trần Quốc Toản nối phố Huế với phố Trần Bình Trọng, cắt ngang qua nhiều con phố lớn như Bà Triệu, Quang Trung, và cả những phố nhỏ như Liên Trì, Trương Hán Siêu, có lối rẽ vào xóm Hạ Hồi. Hầu hết nhà cửa trên phố là nhà dân, rất ít công sở.

Nếu như, hàng sáng, các bác bên nhóm nghệ thuật tạo hình (hoạ sĩ, nhiếp ảnh gia) thường đến café Linh ngồi nhâm nhi ly cà phê, thì chiều đến, tại café Báo, cánh phóng viên lại tụ về đây, bàn chuyện những sự kiện văn hoá nghệ thuật diễn ra trong tuần.

Tối tối, tại quán nhạc New IndoChine thường vang lên những giai điệu êm mượt của những tình khúc Phú Quang viết về Hà Nội, về tình yêu đôi lứa. Thật đúng với tâm niệm của Phú Quang khi anh ra mắt quán nhạc này: “Trước khi rời Hà Nội vào TP HCM tôi đã có một ước hẹn là sẽ trở lại thủ đô, sự trầm lắng của thị trường âm nhạc bấy lâu, theo tôi, nó mang một phong cách người Hà Nội…”.

Ở đoạn giữa, gần ngã tư với phố Quang Trung, còn có tụ điểm các quán chè và bánh bao, bình dân của khách gần quanh… bánh quẩy. Dăm bảy quán kề nhau mà quanh năm luôn đông khách. Mùa nào thức ấy, tụ điểm này bán những đồ ăn vặt và nước giải khát rất hợp lối ăn chơi

Lại nói đến phong cách người Hà Nội, giữa quận 3 Sài Gòn cũng có một con đường Trần Quốc Toản. Dân Hà Nội vào Nam lập nghiệp tập trung về ở phố rất đông. Dân Sài Gòn khi nói về con phố này vẫn đùa rằng “phố Hà Nội cựa quậy” giữa Sài Gòn. Những cửa hàng rau quả tràn ra hè con phố này khiến người ta liên tưởng tới những con đường nhỏ xíu tại Hà Nội.

Phố Phạm Huy Thông

Hanoinet) – Phố được đặt tên Phạm Huy Thông từ năm 2001. Tiến sĩ Phạm Huy Thông sinh năm 1916, ở làng Đào Xá, Ân Thi, Hưng Yên. Năm 1937, tốt nghiệp cử nhân Luật tại Hà Nội, năm 1942 ông đậu Tiến sĩ Luật tại Pháp, rồi Thạc sĩ Sử – Địa tại Pháp. Ông từng giữ chức Hiệu trưởng trường Đại học Sư phạm, Viện trưởng Viện khảo cổ Việt Nam, Phó Chủ tịch Uỷ ban Khoa học xã hội Việt Nam….Năm 2000 ông được truy tặng giải thưởng Hồ Chí Minh.

Phố Phạm Huy Thông dài khoảng 600m, nằm trên đất làng Ngọc Khánh, thuộc phía Nam của “Thập Tam Trại. Trước kia đây là vùng đầmlầy, ruộng trũng chỉ cấy được một vụ lúa chiêm, dân cư thưa thớt. Ngoài nghề làm ruộng, đàn ông còn đi làm thợ nề, phụ nữbắt cua, tôm, cá mang lên các chợ nội thành bán. Cả làng toàn nhà lợp mái tranh.

Cuối thế kỷ trước, đề án cải tạo đầm lầy thành hồ Ngọc Khánh được hoàn thành. Hồ rộng 3,6 hecta, được bao, kè sạch, đẹp, với hàng liễu xanh mướt bên con đường lượn quanh, tạo thành cảnh quan đẹp và hấp dẫn. Một số gia đình nhạy cảm với thị trường nhà đất nhanh chóng tậu những lô đất phía đầu phố, xây hàng loạt biệt thự xinh xắn hai, ba tầng, có khuôn viên cây xanh tươi tốt, chủ yếu cho người nước ngoài thuê.

Hàng loạt Công ty bất động sản cũng nhảy vào cuộc. Công ty bất động sản Thiên Sơn số 46, Công ty Tam Sơn số 52, Công ty Hà Thành số 54, Công ty Phú Hưng số 74… Phố Phạm Huy Thông như một công trường xây dựng: Nhà nhà đua nhau mọc lên với tiêu chí: Vươn cao, mở rộng cửa hướng ra mặt hồ. Nhiều công ty nước ngoài đến đặt trụ sở như: Nhà máy cơ khí xây dựng Liễu Châu Trung Quốc số 22. Tổng công ty thiết bị nặng Trung Quốc số 32. Công ty TNHH An Khang đại diện cho hãng Maktec Nhật Bản chiếm lĩnh ngôi nhà số 36 với quầy hàng rộng rãi, xếp đầy các dụng cụ cơ khí cầm tay: Máy khoan, máy cắt, máy mài… chủ yếu bán buôn và phân phối cho các cửa hàng ở chợ Giời, Hàng Cháo và nhiều tỉnh miền Bắc.

Với cảnh quan môi trường thoáng rộng, mát mẻ, hàng loạt hiệu cà phê giải khát, đua nhau mọc lên san sát quanh hồ với biển hiệu thật thân thiện, dịu dàng: Càphê Diệu Ly, Cà phê Dư âm, Cà phê Xuyến Chi, Cà phê Tuấn 72, Cà phê Cây Si. Đội ngũ nhân viên thật nhiệt tình, cần mẫn và chu đáo, khách hàng thoải mái thưởng thức và ngắm nhìn cảnh đẹp quanh hồ. Nhiều cảnh quay của các “bộ phim đắt khách” đã chọn phố Phạm Huy Thông làm hiện trường sống động về đề tài xã hội. Không chỉ là phố giải khát với hơn 20 quán cà phê, phố Phạm Huy Thông còn có các cửa hàng ăn độc đáo: Quán Hói với lợn Mán, gà đồi, vịt Vân Đình cùng những món nướng đặc sắc. Nhà hàng Vân Khánh trưng bên quầy hàng những bể cá đẹp như bể cá cảnh. Hoàng Gia Tiên Tửu quán lại lát tường bằng những đoạn tre ghép suốt cả mặt tiền của 5 tầng. Gần cuối phố là nhà hàng Hàn Quốc có món đặc sản: “Lẩu Cừu”. Nơi đây tấp nập những thực khách người Hàn.

Phố Phạm Huy Thông như chưa thoả mãn với cấu trúc hiện tại. Du khách luôn bắt gặp những cửa hàng mới chuẩn bị khai trương, hay những cửa hàng đang tu sửa cho khang trang hấp dẫn hơn. Cuối phố, một công trường xây dựng thật sự bề bộn trên một mặt bằng hơn 1000m2 với những chiếc cần cẩu cao lênh khênh, những xe xúc, xe ủi và hàng trăm công nhân thường xuyên có mặt trên hiện trường. Nơi đây sẽ là Trung tâm Thương mại Ngọc Khánh 25 tầng. Đối diện ở bên kia hồ, phố có đình Ngọc Khánh, một Di tích lịch sửVăn hoá đã được xếp hạng, sẽ được khởi công tu tạo vào giữa tháng 4 năm 2007 với mức đầu tư trên 1 tỷ đồng.

Mỗi sáng sớm hay chiều tà, phố Phạm Huy Thông lại tấp nập những đoàn người từ các vùng Thủ Lệ, Vạn Phúc, Giảng Võ, Thành Công đến hồ Ngọc Khánh. Họ thong thả đi bộ, chạy nhẹ nhàng hay đứng bên hồ tập những động tác thể dục, hít thở không khí trong lành của làn gió hồ chưa bị ô nhiễm, dưới những tán cây xanh, để tiếp nhận nguồn sinh lực dồi dào, trẻ trung, khoẻ mạnh.

Đặc biệt, vào những ngày lễ lớn, đêm Giao thừa hàng năm, phố Phạm Huy Thông lại giang cánh tay đón hàng ngàn, vạn người đến thưởng thức đêm pháo hoa tưng bừng, rực rỡ, nở bung trên bầu trời soi bóng xuống nước hồ Ngọc Khánh. Thời điểm này Phố Phạm Huy Thông trở thành một trung tâm lễ hội của quận Ba Đình.

Bà Triệu, “phố nhà băng”, “phố Tháp đôi”…

Hanoinet)- Phố Bà Triệu dài gần 2000m,bắt đầu từ ngã tư Hàng Khay – Tràng Thi đến đường Đại Cồ Việt, nguyên là đất của nhiều làng cũ như Vũ Thạch, Phúc Lâm, Phục Cổ, Hồi Mỹ, Thể Giao, Long Hồ, thuộc tổng Tả Đình. Làng Long Hồ sau hợp với làng Hậu Phong Vân thành làng Vân Hồ, hiện còn chùa Vân Hồ có mặt chính ở phố Lê Đại Hành, mặt sau thông sang phố Bà Triệu. Trên phố này có chùa Vũ Thạch ở số nhà 13B,chùa Chân Tiên ở số 151.

Trước đây, phía bắc Bà Triệu có nhiều phố như: Hàng Giò, Hàng Kèn. Quãng này có một cái dốc – được gọi là “dốc kèn” và dấu vết bức tường phía nam phủ Chúa Trịnh cũ. Số nhà 18 là nơi hội họp của các đảng viên Cộng sản thời kỳ Xô Viết – Nghệ Tĩnh năm 1931. Cửa hàng Flora và số nhà 21 Bà Triệu, năm 1946là trụ sở hội liên lạc Việt – Pháp.

Phố Bà Triệu dài rộng, có hai ngã năm, bảy ngã tư, ba ngã ba, nơi tập trung nhiều cơ quan công sở Nhà nước của Trung ương và Hà Nội: Ủy ban Việt Nam với người nước ngòai (Bộ Ngoại giao), Đài tiếng nói Việt Nam, Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, Công ty In tạp chí Cộng sản, Đảng ủy quận Hoàn Kiếm; Tổng Công ty Du lịch Hà Nội…, trụ sở hai tờ báo “Đại đoàn kết” và “Hải Quan”. Phố Bà Triệu có nhiều ngân hàng: Ngân hàng Nhà nước chi nhánh HN1., TECHCOMBANK, SEABANK, INCOMBA, Ngân hàng Thương mại TMCP Sài Gòn. Ở đây còn có trụ sở Bảo hiểm Nhân thọ ở giữa phố.

Phố Bà Triệu, mươi năm lại đây trở thành trung tâm buôn bán sầm uất của Hà thành. Hè đường rộng, cửa hàng khang trang, đặc biệt có sự phân bố “chuyên môn hóa các mặt hàng”. Đầu phố, giáp Hồ Gươm là các hiệu chụp ảnh: Nguyễn Cầu FDI, Hồ Gươm, Nhật Minh, Trung tâm sửa chữa máy ảnh.

Ngã tư Bà Triệu – Hai Bà Trưng là các cửa hàng điện thoại NOKIA, kèm theo là trung tâm bảo hành SONY ERICSSON. Bên số chẵn có một dãy cửa hàng bánh kẹo của Công ty bánh kẹo Hà Nội, một thương hiệu quen thuộc của khách hàng, nhất là vào dịp Tết, Trung thu, các ngày Lễ… Đối diện là Tập đoàn Dệt may Việt Nam, veston cao cấp Nhà Bè, làm cho phố thêm sang trọng bởi những mốt thời trang hiện đại.

Phía cuối Bà Triệu có Bệnh viện Mắt Trung ương. Gần đấy là các cửa hàng kính cận, viễn, cửa hàng dược, và các nhà khám mắt tư nhân, phục vụ theo yêu cầu của “thượng đế”. Phố Bà Triệu “dưới” chuyên doanh xe máy, xe đạp với các cửa hàng như Vespa Piaggio, Honda Quốc Cường, Xe máy thế hệ mới, Xe máy Hùng Hải, Hùng Đạt, Thanh Tường, Ngọc Hạnh, Quý Hạnh. Các cửa hàng xe đạp Khánh Hiệp, Văn Đức, Thanh Tùng đủ loại xe ngoại, nội. Nơi đây còn thấy hai đại lý bán ga đối diện nhau, “Ga ngọn lửa thần” màu đỏ; “Ga Thăng Long” xanh dịu.

Điểm nhấn của phố Bà Triệu là “Tháp đôi” Vincom City Tower mới được xây dựng. Tháp đôi Bà Triệu với siêu thị lớn, khang trang, hiện đại, lúc nào cũng tấp nập, đông vui, kẻ mua, người bán. Từ Tháp đôi, du khách có thể ghé vào nhà hàng Hải ngư Nhật Bản rất yên tĩnh, ấm áp, thư thái nhâm nhi chén rượu Sakê, đắm chìm trong không gian xứ sở Hoa Anh đào giữa lòng Hà Nội. Phố Bà Triệu còn mang theo mùi thơm lạc rang húng lìu, mặt hàng mới nổi lên từ vài năm nay.

Đường Hùng Vương

Đường Hùng Vương dài 1.180m, đi từ phố Quán Thánh đến phố Nguyễn Thái Học. Mặt đường được đổ bêtông, rộng tới 40m. Đường này chính là mặt thành phía tây của toà thành Thăng Long đời Nguyễn.

Con đường này được lấy theo tên hiệu của 18 đời vua Hùng thời kỳ lập nước, thời Pháp thuộc có tên là đại lộ Brière de I’Isle. Tên hiện nay được đặt từ sau Cách mạng Tháng Tám.

Dựa vào những căn cứ khoa học, ngành sử học nước ta đã nhận định về thời đại Hùng Vương như sau: Cách đây khoảng 4.000 năm, cùng với thời đại đồng thau phát triển, nước ta đã bước vào thời kỳ Hùng Vương. Lúc này, các bộ lạc thuộc tộc Việt gồm Lạc Việt và Âu Việt đã sống rải rác ở các khu vực như Bắc Bộ, trung du, đồng bằng châu thổ…

Sau này, do nhu cầu về việc phải trao đổi hàng hoá, chống xâm lấn, trị thuỷ, các bộ tộc Lạc Việt có xu hướng tập hợp lại, trong đó bộ lạc Văn Lang là mạnh hơn cả. Thủ lĩnh của họ (về sau gọi là Hùng Vương) đã đứng ra thống nhất các bộ lạc Việt, dựng nên nước Văn Lang. Và các đời tiếp theo vẫn lấy tên hiệu của vua là Hùng Vương.

Đường Hùng Vương là một đường phố đẹp. Hai bên đường là những hàng chò nâu thẳng tắp được mang từ đất tổ Hùng Vương về trồng nên rất có ý nghĩa. Dọc con đường này có Quảng trường Ba Đình lịch sử, lăng Bác Hồ và Phủ Chủ tịch. Bởi thế, đường Hùng Vương có thể coi là một điểm dừng chân cho khách du lịch khi đến thủ đô

Phố Lò Đúc

Phố dài tương đối, nhỏ nhắn nối từ Ô Cầu Dền lên ngã năm Phan Chu Trinh – Hàm Long. Con phố nhìn mướt mát, kể cả ngày hè nóng bức nhất cũng vẫn rợp bóng cây.

Đôi khi nhìn thoáng thở dài, nếu như một ngày nào đó, phố Lò Đúc được gột đi lớp vỏ ngoài lam lũ gồm những chuồng chim, mái vẩy hay những mặt tiền cơi nới tạm bợ của nó, bộ khung của những ngôi nhà cổ hiện ra nguyên hình, ắt hẳn đây là một con phố đẹp và vẹn nguyên không ngờ.

Nhiều gia đình công nhân thời Nhà máy Dệt kim Đông Xuân, Nhà máy Sơn, Nhà máy Rượu… gắn bó với khu phố này. Con cái họ sinh ra ở nhà hộ sinh “Cây đa nhà bò” (nhà hộ sinh B) trên phố Lò Đúc, nghe qua tưởng đẻ rơi đẻ vãi. Không biết bao nhiêu lứa công dân từ “Cây đa nhà bò” lớn lên, đi thật xa và cứ nhớ về Lò Đúc là cụ thể nơi mình sinh ra từ đấy…

Hàng sao đen bao năm nay đặc trưng con phố không còn cò đến nhưng vẫn thẳng tắp và kiêu hãnh (cò đến nhiều đến mức trước kia phố có tên là “Cò ỉa”). Phố vẫn xám xịt nhưng đông đúc thân quen…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: