Ngày đầu tiên đến Nhật (sưu tầm phần 15)

Lại đạp xe tiếp tục. Trời đã quá 7h30. Đạp mãi mà chưa về Nijo-jo gần nhà. Đường xá dốc liền dốc, hai bắp chuối của chồng chuột rút không biết bao lần mà vẫn phải chịu đau đạp liên tục. Chỉ có khu thương mại là đèn sáng còn các phố khác cũng tối mờ mờ nên khá thê thảm. Hỏi đường liên tục nhưng chẳng kết quả. Chưa hết, vợ còn nhìn nhầm cái công viên Hòang gia Kyoto thành ra lâu đài Nijo, mà mỗi cạnh của công viên đâu có ngắn, tới cả 1km.

Tổng cộng vòng quanh gần 4km chu vi công viên mới nhận ra là mình lầm. Rồi tìm về đuợc đúng lâu đài Nijo, nhưng một lần nữa phải đạp hết 3 cạnh lâu đài mới về tới phố nhà mình. Tổng cộng cả ngày đạp chắc cũng phải 30 km. Ngòai ra còn mưa nắng, còn đi bộ, còn không ăn trưa.

Tối nay còn phải sắp xếp lại đồ đạc để sáng mai gửi đồ lại nhà trọ. Chỉ thuê phòng trọ có một ngày hôm nay, sáng mai trả phòng và gửi đồ nhưng vẫn thuê xe đạp và đi chơi. Chiều tối sẽ về lấy đồ và lên tàu thẳng về Nagoya. Ngày mai sẽ là thêm một ngày máu lửa. Các vết phồng chân chồng hôm trước đã khô, nay lại rộp thêm to hơn. Chồng lấy dao chích cho chảy nước ra như lần trước, làm thế vết phồng sẽ khô mau và không đau nữa. Gặp lại mấy thằng Pháp tối qua. Tối qua, trong cân chuyện trên bàn ăn, mấy anh chàng này cho biết ngày mai sẽ có bão (Nabi) nên họ sẽ ở nhà check mail. Tối nay về đến nhà quả thật đang gặp hai thằng nhỏ ngồi chit chat internet, chồng buồn cười gần chết. Mình đi cả ngày, có hơi mưa thật nhưng như vậy lại mát trời, đi càng khỏe.

Ngày thứ 8: mùng 7 tháng Chín 2005

Lại dậy từ rất sớm, ăn sáng và gửi đồ. Tối qua đã ghé vào siêu thị mua một hộp mì udong ăn liền, giờ chỉ việc đun nước sôi đổ vào là chén. Ăn cũng tạm, chỉ thiếu thịt. Cô Đài Loan cùng trọ sáng nay đã sửa sọan, dọn dẹp để lên đường đi Osaka và Nara. Ngược với hướng hai vợ chồng đã đi. Cô có một chiếc xe đạp tháo rời được, bây giờ đang xếp nó vào bao (chiếc bao có bánh xe kéo đi được như vali). Cô béo lùn, nhưng thật đáng nể. Cô cho biết đã ở Kyoto được 8 ngày. Trong lúc chờ vợ gửi đồ, chồng đọc thấy trên bàn tiếp tân đọan thông báo thú vị với nội dung đại lọai như sau “Trong những thập niên qua, dưới ảnh hưởng của phim ảnh và sách vở Nhật Bản cũng như của Phương Tây, đàn ông Nhật có cái nhìn sai lệch về người phụ nữ Phương Tây. Họ cho rằng phụ nữ Phương Tây dễ dãi trong việc quan hệ giới tính và mau chóng lên giường với đàn ông. Trong thực tế, phụ nữ Phương Tây chỉ quan hệ thật thân thiết sau khi đã quen biết tìm hiểu kỹ lưỡng và để lên giường phải mất nhiều thời gian. Do đó, trong thời gian ở Nhật Bản, khách du lịch cần cẩn thận, tránh xảy ra chuyện đáng tiếc.”

Chụp ảnh chung với cô chủ nhà trọ xinh xắn dễ mến. Đề nghị cô đứng vào chụp chung. Cô vui vẻ đồng ý. Rồi cô đề nghị chụp hộ hai vợ chồng.

Cả hai lại gò lưng trên yên xe. Lại tiếp tục lên lên xuống xuống qua bao nhiêu là phường phố. Đang gò lưng, chợt thấy vợ quay lại … “Chồng ơi … Mông đau”. Sau một đêm, chân cẳng đã hết đau nhưng bù lại mông đau ê ẩm. Cả hai đành phải ngọ ngọay, đặt trên yên những phần còn lại của cơ thể mà hôm qua chưa được ngồi. Có khi nhổm hẳn lên mà đạp lại còn khỏe và đỡ đau hơn.

Hôm qua hành trình vợ dẫn đi là cánh phía Đông của lòng chảo Kyoto. Hôm nay đến lượt cánh phía Tây. Cả hai hợp thành đúng một vòng tròn bao quanh thành phố. Hôm nay lộ trình còn dài hơn cả hôm qua.

Chú ý chữ “nhân” trên đỉnh núi. Ban đêm chữ này sẽ được thắp đèn.

Đã đến Chùa Kinkakuji (tức Chùa Vàng – hôm qua đã đi Ginkakuji, Chùa Bạc). Đến nơi mới 8h 30 mà 9h mới mở cửa. Cả hai ra ngồi tạm ở nhà nghỉ bên cổng và lôi chai nước ra uống (Đặc biệt tại nhà trọ, trên lavabo rửa mặt có ghi hàng chữ “Nước uống được”. Thế là chồng cứ vác mấy chai nhựa không vẫn đem theo từ Osaka ghé vài rót đầy. Có điều nước robinet cũng vẫn hơi tanh. Vào chùa cũng có lấy nước ở vòi rửa tay uống là thường. Khi nào gặp vòi uống công cộng là sướng nhất. Nhưng lâu lâu vẫn bổ sung thêm nước trà đóng chai. Người Nhật vốn chuộng trà xanh. Trà xanh đóng chai rất phổ biến, hơn cả Coca. Còn có cả kem trà xanh, một đặc sản của Nhật.) Đã 9h thiếu 30 giây mà cổng chùa chưa mở. Vốn đã được vợ kể về tính đúng giờ của người Nhật nên chồng hơi thất vọng. Kim giây đồng hồ vừa chỉ đúng 9h 00, cổng chùa từ từ mở ra. Sốc. Sốc kừ!

Du khách tiến vào theo trật tự. Có cả một đòan học sinh cấp hai, ríu rít. Có cả một đòan khách Brazil, một đòan Nam Phi, một đòan Hàn Quốc và một đòan học sinh phổ thông. Đám Brazil có vẻ ồn ào hơn cả.

Chùa Vàng, nổi bật trên mặt hồ và đám thực vật xanh thẫm. Rực rỡ, tráng lệ.

Nhờ một em học sinh trong đòan học sinh đi cùng chụp hộ. Các em cười đùa, đùn đẩy nhau. Cuối cùng một em đeo kính nhận giúp. Các em khác cùng túm lại nhìn ngắm, đùa giỡn bạn. Chụp xong, một em rút ra một quyển sổ, nhờ vợ điền giúp một khảo sát nghiên cứu. Các em học sinh Nhật được tập làm quen với công việc tự nghiên cứu, khảo sát, lập kế họach một cách nghiêm túc ngay từ bé.

Cả hai say sưa ngắm nhìn và tìm góc đẹp để chụp. Buổi sáng trời vẫn còn âm u, thiếu nắng. Đám học sinh bao quanh cả hai, vợ nhờ một cậu bé chụp ảnh cho hai người. Các em khác vây quanh tò mò, thích thú. Cậu bé vừa giụp hộ lại nhờ vợ điền vào một bảng khảo sát, chắc là bài tập ở trường của cậu. Rồi tất cả lại chụp ảnh chung với nhau, chung với các cậu bé khác. Các em có vẻ rất thích nói chuyện tiếng Nhật với người ngọai quốc.

Kinkaku (Nhà Vàng) là cái tên gọi phổ thông của một trong những công trình chính của ngôi chùa này, vốn có tên gọi chính thức là Rokuon-ji. Trong thập niên 1220’s, đây từng là nhà nghỉ của Kintsune Saionji.

Yoshimitsu, Mạc phủ thứ ba miền Ashikaga, đã thóai vị năm 1394. Ba năm sau, ông bắt tay vào xây dựng Kitayamaden và có một nỗ lực to lớn để biến đây thành một quần thể tráng lệ. Ông đã đắm chìm cuộc đời yên bình của bản thân vào cảnh quan thanh bình nơi đây. Sau khi Yoshimitsu mất, Kitayamaden được chuyển thành một Chùa Thiền tông theo đúng ý nguyện của ông. Ngày nay tất cả những công trình thời ấy đều đã hư họai ngọai trừ Kinkaku. Khu vườn, tuy vậy, vẫn còn lại nguyên như thời xưa và vẫn được thưởng ngọan như trước đây hàng trăm năm. Chùa Rokuon-ji đã được ghi vào Di sản Văn hóa Thế giới năm 1994.

Bản thân công trình Kinkaku có tên gọi chính thức là Shariden. Công trình thanh nhã, hài hòa này là kết hợp của ba kiểu kiến trúc. Tầng 1 là kiểu Shinden-zukuri, phong cách cung điện. Tầng này có tên là Ho-sui-in. Tầng 2 là phong cách Buke-zukuri, kiểu nhà của giới võ sĩ đạo (samurai) và có tên là Cho-on-do. Tầng 3 là kiểu Karayo hoặc phong cách chùa Thiền tông. Tầng này có tên là Kukkyo-cho. Cả hai tầng 2 và 3 đều được bọc bằng những lá vàng theo kiểu sơn mài Nhật Bản. Bộ mái, trên có con phượng Trung Hoa, được lợp bằng ván.

Gần đây, người ta phát hiện lớp sơn dầu kiểu Nhật Bản đã mục bị một chút và một lớp sơn mới cũng như một lớp vàng mạ, dày hơn so với nguyên gốc, được áp lên cho công trình và công việc này hòan tất năm 1987. Hơn nữa, lớp sơn tuyệt đẹp trên trần và trên bức tượng Yoshimitsu cũng được phục chế, với sự cẩn trọng cao nhất, tái tạo lại sự huy hòang nguyên gốc. Cuối cùng, công việc phục chế bộ mái đã được tiến hành vào mùa xuân năm 2003.

Tên của cái hồ trong khuôn viên chùa là Kyoko-chi (hồ Mặt Gương). Hồ này bao gồm nhiều hòn đảo lớn nhỏ. Leo lên mấy bậc, ta có thể đứng trên bờ một cái hồ nhỏ khác, An-min-taku. Ngôi chùa đá nhỏ trên đảo được gọi là Hakuja-no-tsuka (gò tưởng niệm bạch xà).

Nhà trà đạo truyền thống ở đấy có tên là Sekka-tei. Tại Sekka-tei có một trụ kỷ niệm. Ngôi nhà này đã được trùng tu năm 1997. Trên lối vào chùa, ta có thể trông thấy đền Thần đạo Fudodo nơi viên đá Fudo-muoo được cất giữ như thần gác cổng.

Lại vòng qua Gác Vàng. Các cô Hàn Quốc rất điệu, chạy lung tung và làm đủ điệu bộ để chụp ảnh. Một anh chàng Brazil đi cạnh cô bồ Brazil của mình, luôn miệng nhái tiếng quạ kêu “A…A….A…”, mắt liếc cô bạn gái đầy ý nghĩa. (Ở Nhật ngòai chim sẻ và bồ câu còn có rất rất nhiều quạ. Chúng kêu luôn mồm inh ỏi, ị bẩn khắp nơi. Ngòai ra, ta còn thường gặp đủ thứ diều hâu, ó, cò, vạc.)

Thiên nhiên và cảnh quan được khai thác đủ mọi góc độ, đủ kiểu cách độc đáo, rất đẹp.

Lại đạp xe tiếp. Xuống dốc, lên dốc. Dốc mé phía Tây Kyoto này kinh khủng hơn phía đông nhiều. Nhiều lần phải xuống xe dắt bộ. Mệt nhưng nhìn cảnh vật hùng vĩ, thanh nhã cũng đủ quên hết.

Bắt chợt gặp một xưởng chế tác đá, chồng vào chụp mấy nhát, thỏa mãn tính tò mò.

Gần ngay đấy là Chùa Ryoanji , nổi tiếng với Vườn Thiền.

Đây là một quần thể chùa cổ khá lớn. Phía trước là hồ Kyoyochi. Hồ được đào từ cuối thế kỷ 12. Trong những năm gần đây có rất nhiều vịt Bắc Kinh xuất hiện trên hồ. Do đó, Ryoanji thường được biết dưới cái tên Oshidoridera (ngôi chùa vịt Bắc Kinh). Nước hồ phun ra từ hai tảng đá phía nam hồ.

Vườn Đá (Vườn Thiền): cái vườn độc đáo này, dài hai mươi lăm mét từ đông sang tây và rộng mười mét từ bắc xuống nam. Mảnh vườn Thiền hình chữ nhật này hòan tòan khác với những khu vườn lộng lẫy vẫn thường được xây trong khuôn viên những nhà quyền qu‎ý thời kỳ Trung cổ. Ở đây không hề có cây, chỉ có mười lăm hòn đá và sỏi trắng được sử dụng trong vườn. Tùy mỗi du khách tự chọn cho mình một chỗ ngồi mà tự họ cảm nhận ý nghĩa độc đáo của mảnh vườn. Ta càng nhìn lâu vào nó, ta càng tưởng tượng ra nhiều điều thú vị. Mảnh vườn đá được bao quanh bởi những bức tường đất thấp được cảm nhận là phần tinh túy của nghệ thuật Thiền.

Những bức tường này làm bằng đất sét nấu trong dầu. Thời gian trôi qua, các hình vẽ kỳ dị độc đáo này tự hình thành do dầu từ từ thấm ra.

Mảnh vườn nổi tiếng tòan thế giới này được biết là do Soami, một họa sĩ và nhà làm vườn, mất năm 1525.

Chậu rửa bằng đá độc đáo – “Tsukubai”

Tsukubai, chậu rửa bằng đá dành cho phòng trà đạo, trên mặt có khắc một hàng chữ độc đáo “Tôi học chỉ để được hài lòng”. Người mà học chỉ để được hài lòng là người luôn giàu có về mặt tinh thần, trong khi kẻ không biết hài lòng thì vẫn khó chịu, bứt rứt thiếu vắng trong lòng dù cả khi y có tài sản nứt đố đổ vách. Khái niệm này vô cùng quan trọng trong triết lí Thiền học.

Chậu đá Tsukubai được xem là do Mitsukuni Tokukgawa (1628-1700), một lãnh chúa phong kiến và là một nhà sưu tập được biết dưới tên “Dai-nippon-shi” (Đại Nhật sĩ? – LTD) cúng cho chùa.

Mặc dù Nhật Bản là một quốc gia đất chật người đông , núi đá nhiều hơn đồng bằng ….nhưng phải công nhận một điều là công việc bảo tồn thiên nhiên của họ cực kỳ đáng nể . Xem những hồ , cây xanh , thảm cỏ ….mà Danngoc đã post thấy thật đáng nể người Nhật .

Quan sát tìm thử một bịch rác cũng chưa thấy .

Ngẫm về Phan Thiết , Nha Trang thấy một khung cảnh thiên nhiên đang bị bê tông hoá và nhân tạo hoá dần thấy quá buồn . Rác vung thiên địa . Đặc biệt hòn đảo thiên đường Phú Quốc thì ôi thôi , chỉ mơí non 4 năm ( 2000- 2005 ) Phú Quốc đã bị quan chức xà xẻo không thương tiếc , rừng bị đốt phá , đất phân lô chia nhau ….rồi kiện cáo ra toà không biết giải quyết đến đâu .

Về Phú Quốc thăm mới đây , nhìn khung cảnh dấu tích thấy buồn kinh khủng !

Hai vợ chồng Danngọc tiếp tục chuyến du lịch trên net nhé , cho độc giả tham quan chút hình ảnh cuộc sống thành thị Nhật với ( cầu đường , shop , sân bay , chợ , quán ăn bình dân …nếu có )

P/S : Chuyện cái cổng gà đậu , tình cờ hôm trước một cty tiếp thị du lịch có giới thiệu một nhà hàng Sushi Nhật nổi tiếng bên Đức , họ gửi cho LVH một tấm card giới thiệu , vô tình cũng thấy cái biểu tượng phổ biến này ( nhưng màu sắc họ đã thay đổi )

Vote for Danngoc five stars

Cám ơn LVH nhiều.

VN thì cả về du lịch lẫn xã hội còn vô cùng nhiều điều nghiêm trọng cần chỉnh sửa.

Nhưng nói thật là tớ đi đâu, cũng chỉ mong về VN.

Về chuyện cuộc sống đô thị hiện đại, để tiếp tới các thành phố hiện đại tớ sẽ kể nốt.

Hai bố con Tây đi xem vườn thiền. Người bố ngồi ngắm trầm ngâm, kéo anh con trai cùng ngồi lặng yên, sau đó anh chàng đi chụp ảnh (phía xa). Họ cùng ngồi ngắm những viên đá một cách thanh khiết, nhẹ nhõm, một hình ảnh có thể khiến một ay nhà văn nghiệp dư tưởng tượng rất nhiều về thời gian, tương lai-quá khứ-hiện tại, về lịch sử, nghệ thuật và sự tiếp nối giữa hai thế hệ.

Chụp ảnh một hồi, cuối cùng chồng ngồi xuống ngắm vườn thiền. Tĩnh lặng, trời hơi xám, chỉ có tiếng quạ kêu trên những ngọn cây xa xa. Vợ rỉ tai: “Đúng là khi ngồi yên ngắm vườn, em ngắm nhìn những khối đá và bức tường càng lâu em càng tưởng tượng thêm nhiều hình ảnh thú vị.” Chuyến đi sôi động, cường độ cao nhưng vẫn có những khỏang lặng thế này, thật thú vị và quý giá. Trời lại hơi mưa nhẹ.

Chậu rửa bằng đá độc đáo – “Tsukubai”

Tiếp tục lên đường. Đi lòng vòng sau lưng vợ. Đến Chùa Ninnaji. Không hiểu sao hôm nay chùa bảo vệ rất nghiêm ngặt, ai cũng có bộ đàm và tai nghe. Hai vợ chồng leo lên dốc, xuống xe và hỏi hai bảo vệ xem có thể để xe đạp ở chỗ nào. Một người bảo để chạy vào trong hỏi ý kiến. Một anh mặc thường phục chạy ra, tai đeo tai nghe và bộ đàm, xin lỗi và cho biết chỉ có thể để xe ở cuối dốc. Đành quay lại và dựng bừa xe đạp ở trước một siêu thị bên kia đường. Thì ra đang chuẩn bị có một đêm nhạc, do 4 nghệ sĩ cổ điển nổi tiếng của thế giới, trong đó có một ông người Nhật và một cô người Hàn.

Nguyễn Tiến Hùng sưu tầm : 23:23:57 Saturday, February 24, 2007

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: