Tâm sự đầu năm của mỗ

Mỗ dạo này bận rộn việc riêng quá nên ít vào blog.

Cám ơn lời chúc đầu năm của các bạn. Mỗ thành thật chúc các bạn năm mới cũng toàn niềm vui, may mắn, hạnh phúc và tràn đầy sức khỏe.

Thời gian gần đây vì thiếu thới gian, tâm trí lại không dành cho du lịch nên ít viết, mỗ cũng định đóng blog luôn vì nhiều nguyên nhân, khách quan lẫn chủ quan, nhưng đọc lời chúc của “Chiec la mua thu”, mỗ hổng đành lòng … cám ơn lời chúc thiết thực của bạn.

Về một số yêu cầu của các bạn, xin thứ lỗi vì mỗ chưa trả lời được nhưng thiết nghĩ hiện nay thông tin về lịch sử, về tất tần tật là rất dễ dàng có được thông qua các công cụ tìm kiếm trên mạng như Google chẳng hạn; riêng về chuyện con cóc ba chân, thú thật mỗ tui chưa từng nghĩ hay nghe đến. Nhưng nếu con cóc đó ở KDL Suối Tiên – nơi nổi tiếng qua việc “tượng hóa” các truyền thuyết lịch sử – thì bạn thử tìm trong các câu chuyện truyền thuyết, các câu chuyện cổ tích của người Việt thử xem, nếu không có thì tìm tiếp ở các tộc người khác.

Mỗ tui vốn từ nhỏ được đọc nhiều sách kể chuyện cổ tích, truyền thuyết … nhưng thú thật chưa bao giờ biết về việc tại sao con cóc có 3 chân ?! Mỗ bèn lên mạng tìm thì thấy được có câu chuyện cổ tích về sự tích con cóc; không biết nguồn gốc từ đâu nhưng có rất nhiều báo online, blog, thư viện online, forum … đăng lại. Cảm giác sau khi đọc xong là “đọc Sự tích con cóc mà hổng biết con cóc từ đâu ra. Trong câu chuyện này có một câu xin được trích nguyên văn “Cái con què đó còn sống“, vậy chắc con cóc què này là con cóc ba chân mà bạn đã hỏi ?! Tuy nhiên, nếu đến KDL Suối Tiên mà kể nguyên xi câu chuyện mà mỗ đã đọc thì e là … tầm bậy tầm bạ, coi chừng “ăn đạn” à !

Xin kèm dưới đây là Sự tích Con cóc (chép lại trên mạng – thú thật chuyện này thuộc dạng “cổ tích quái thai”, “tầm phèo”, … chép lại đây mỗ thấy mắc cỡ lắm nhưng đành phải có để các bạn tham khảo, xin đừng bắt bẻ mỗ )

Trong nhà nọ có hai chị em, mỗi người một tính nết. Người chị xinh đẹp, tham lam và lười nhác. Người em bị què tay, nhưng rất siêng năng làm lụng.

Người chị cậy khoẻ, cậy xinh, sáng trưa chiều tối chỉ luẩn quẩn nào gương nào lược. Chơi bời vô độ nên chẳng bao lâu người chị đã gầy khô hơn que củi mặt mũi héo tóp như một xác chết. Người em mang tật: Tay phải co quắp từ thửa lọt lòng, mọi việc như cầm dao, cầm cầy, vốc cơm ăn cũng nhờ ở bàn tay bên trái. Quanh năm chỉ có một bộ váy áo chăn rách như tổ đỉa. Một hôm nọ, trời làm lũ lụt lớn, nước ngập hết làng, cây cỏ lúa, ngô hết chỗ cắm chân, người em bèn ngồi ôm lấy chóp núi đá, kêu trời gọi đất. Mệt quá, người em ngủ thiếp đi ba ngày bẩy đêm liền, thấy em ngủ lặng, người chị ngỡ là em đã chết, bèn cưỡi bè chuối chèo đi, bỏ mặc em trên chóp núi. Người em mở mắt choàng dậy thì nước vẫn chưa rút. Ðợi khi mặt trời đến người em liền kêu to:

– Ơi, ông trời!

Ông trời dừng lại hỏi:

– Cháu muốn gì?

Người em nói:

– Ông cứu lấy chị cháu, chị cháu bị nước lũ nhận chìm mất rồi. Ông cứu được, cháu muốn chị ấy lấy được ông Mặt Trời làm chồng.

Ông mặt trời cười bảo:

– Chị cháu đến nhà tiên ông rồi. Cháu hãy gieo hạt này ở chóp đá của cháu thì cháu muốn cái gì cũng được cái ấy.

Nói xong, ông Mặt Trời lại lặn đi. Cũng lúc ấy người chị chèo bè chuối đến gõ cửa nhà Tiên ông, bè chuối giạt lên sân thì người chị hò hét:

– Cho tôi gặp chàng tiên đẹp nhất!

Tiên ông nhìn ra thấy có người con gái lạ, lại đòi gặp tiên, liền mời vào nhà. Người chị nói luôn:

– Tôi không lấy ông đâu, ông già và xấu quá, cho tôi lấy chàng tiên đẹp nhất.

Tiên ông gật đầu bảo:

– Ừ!

Nói rồi, Tiên ông khoát tay một cái, lập tức từ trong nhà có một chàng trai đi ra, nắm lấy tay người chị. Chàng trai là dòng họ của Cóc tía, cho nên tiên ông đặt tên chàng là chàng Cóc tía. Từ đấy, vợ chồng người chị sống cuộc sống sung sướng trong cảnh tiên.

Người em gieo cái hạt của ông mặt trời cho vào kẽ đá, nàng lấy bàn tay trái của mình vơ rêu lá, giật cả vạt áo mình phủ cho hạt được nguyên lành. Chẳng bao lâu từ kẽ đá vươn ra một cây bầu, quả to như cái sọt. Nàng lăn bầu xếp ra rìa núi. Núi bầu cứ nối nhau, nối nhau mọc ra, vùng nước lũ cứ thu hẹp dần nhường chỗ cho bầu ở. Một ngày kia, người tiên thấy có nhiều núi nhỏ lên chật cả gầm trời. Vợ chồng Cóc Tía nhìn xuống thì thấy người con gái cầm dao bằng tay trái cứ quần quật bổ bầu ra chia cho mọi người. Người chị nhận ra kẻ ngồi với núi bầu là đứa em của mình, lòng ghen ghét lại nổi lên. Mụ liền kéo tay chồng bảo:

– Cái con què đó còn sống, nó có nhiều bầu kia kìa.

Chàng Cóc Tía chưa kịp hỏi thêm đầu đuôi ra sao thì mụ đã nắm tay chồng bảo nhảy ào xuống các chỏm núi bầu. Nhẩy khỏi nhà trời, vợ chồng hắn hiện nguyên hình một đôi Cóc Tía. Ðôi vợ chồng Cóc Tía ngồi chồm chỗm trên một quả bầu. Người em hỏi:

– Cóc muốn gì?

Cóc nói:

– Ta muốn nhận mày là em gái.

Người em lắc đầu:

– Chị ta lên trời lâu rồi.

Cóc bảo:

– Tao là chị đây, còn đây là anh rể của mày.

Người em ngồi nghe Cóc Tía vợ kể lại chuyện cũ gặp lũ to, chèo bè chuối lên trời ra sao… Nghe mãi rồi tin lời Cóc là phải. Người em liền nhận anh chị và cho ở chung trên ngọn núi cùng chăm nom dây bầu với mình. Khi ấy, ông Mặt trời đi qua, dừng lại nói với người em:

– Anh chị đã về với cháu đấy.

Người em nói:

– Vâng.

Ông mặt trời bảo:

– Bây giờ ta cho cháu một người chồng, cháu hãy bổ quả bầu xấu nhất ra thì gặp chồng.

Người em liền bổ quả bầu vặn vẹo xấu xí, vỏ bầu tách ra thì có một chàng trai khôi ngô, tuấn tú hiện ra nhận là chồng của người em, Hai vợ chồng người em lại lấy quả bầu xếp bậc xuống thấp dần. Họ xếp quả bầu đến đâu thì mực nước lui xuống đến đó. Ðồng ruộng làng mạc lại hiện về như xưa. Bà con làng xóm trở về làm ăn sing sống yên ấm.


ng từ đấy vợ chồng Cóc Tía được người em đưa xuống cùng ăn ở, làm lụng với dân bản. Người chị không còn ghen ghét với em gái như xưa nữa.

2 Responses

  1. Công nhận là quái thai thật. E cứ tưởng có cái gì đó biến thành cái gì đó xấu xí rồi được gọi là cóc chứ. Đây là có sẵn con cóc rồi mà.
    Câu chuyện này chỉ thích hợp để kể cho trẻ em trước khi đi ngủ thôi ạ. Hị hị.

  2. Cám ơn anh nhìu nhé, e cũng có tìm hiểu nhiều nguồn rồi, nhưng mà chẳng đâu vào đâu cả. Em sẽ nhớ chuyện này sau này có còn kể lại cho con cháu.kaka. chúc a vui !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: